Trang chủ arrow Thơ sáng tác arrow Người lái buôn thành Venice
Người lái buôn thành Venice PDF In E-mail
Người viết: Thái Bá Tân   
03/03/2012
Thái Bá Tân

Xưa, ở thành Venice,
Thành phố của biển, hồ
Có một lái buôn nọ
Tên là Antonio.

Chàng là người giàu có,
Thẳng thắn và thông minh.
Một người bạn đáng kính,
Trung thực và chí tình.

Một trong những người bạn,
Bassanio, bạn hiền,    
Một hôm đến miễn cưỡng
Hỏi vay một ít tiền.

Chả là chàng cần nó
Để cầu hôn Portia,
Người thừa kế giàu có
Của một quí tộc già.

Antonio đồng ý,
Có điều ngay bây giờ
Chàng tiền không có sẵn,
Nên có lẽ phải chờ.    

Tất cả tiền chàng có
Đã đầu tư mua hàng,
Những mấy tàu buôn lớn,
Cũng là gia sản chàng.

Bassanio, thật tiếc,
Lại đang cần tiền ngay,
Nên được bạn gợi ý
Một đề nghị thế này:

Hãy đến gặp Shylock
Để vay tiền, và chàng
Sẽ đứng ra bảo lãnh
Số tiền ấy bằng vàng.

Shylock người Do Thái,
Một lão già ranh ma,
Chuyên cho vay nặng lãi,
Có chết cũng không tha.

Xưa nay lão căm ghét
Chàng Antonio
Vì chàng khinh bỉ lão,
Hay đem lão làm trò.

Hơn thế, chàng hào phóng
Cho người khác vay tiền
Mà không hề lấy lãi,
Làm lão tức phát điên.

Thế mà giờ, thật lạ,
Lão cho Bassanio
Vay ba nghìn ducat
Mà không cần đôi co.

Lão cũng không lấy lãi,
Chỉ yêu cầu một điều:
Nếu đến hạn, không trả,
Lão chẳng đòi gì nhiều

Ngoài việc người bảo lãnh
Phải cho lão, thật kinh,
Xẻo đúng một cân thịt
Từ cơ thể của mình.

Tưởng là đùa, hóa thật.
Dù bị bạn can ngăn,
Antonio đồng ý,
Với dáng vẻ bất cần.

2
Con gái của Shylock,
Là nàng Jessica,
Dịu hiền và xinh đẹp,
Đang định trốn khỏi nhà.

Chả là nàng say đắm
Yêu chàng Lorenzo,
Một người bạn thân thiết
Của chàng Antonio.

Tối ấy ngoài đường phố
Người vui chơi rất nhiều.
Nàng đóng vai nam giới
Rồi trốn cùng người yêu.

Đêm vui tàn, lập tức
Bassanio về nhà
Rồi lên xe, mang lễ
Cầu hôn nàng Portia.

Đi với chàng còn có
Gratiano, bạn chàng,
Tận tâm và được việc,
Có thể nói, bạn vàng.

Trong khi đó, Shylock
Đang cau có, thở dài
Khi biết tin con gái
Bỏ nhà đi theo trai.

Thế mà rồi, lập tức
Lão vui mừng, thót tim,
Nghe đồn tàu con nợ
Gặp bão, và đã chìm.    

Nghĩa là hắn có thể
Xẻo thịt của con người
Xưa nay khinh bỉ hắn,
Đem hắn làm trò cười.

Lại nói hai người bạn
Đến thành phố Belmont,
Gặp khó khăn không ít
Khi xin được cầu hôn.

Cuối cùng nhà quí tộc,
Cũng đồng ý, và rồi
Tiếp đến là nghi lễ
Trao nhẫn của lứa đôi.

Bất ngờ, đúng lúc ấy
Gratiano thật thà
Thú nhận có ý định
Cầu hôn Nerissa.    

Mà nàng này là bạn
Vợ chưa cưới của chàng.
Nàng đồng ý, luôn thể
Trao đổi nhau nhẫn vàng.

Còn điều thú vị nữa,
Là chàng Lorenzo
Cùng con lão Do Thái
Cũng xuất hiện bất ngờ.

Thế là cùng một lúc
Cả ba cặp tình nhân
Cùng trao nhẫn thề ước,
Một nơi và một lần.

Cả ba nàng nằng nặc
Bắt ba chàng từ nay
Luôn đeo nhẫn của họ,
Cả đêm và cả ngày.

3
Niềm vui chưa trọn vẹn
Thì đã có tin buồn:
Antonio mất hết
Tiền bạc và tàu buôn.

Nên chắc chắn Skylock
Sẽ không để chàng yên.
Hắn muốn một cân thịt
Chứ không phải muốn tiền.    

Lập tức hai người bạn
Quay về nhà thật nhanh,
Tìm cách cứu mạng sống
Của người bạn chí tình.    

Rồi hôn thê của họ
Cũng lên đường đi theo,
Cải trang thành nam giới,    
Giúp bạn lúc hiểm nghèo.

Lại nói lão Skylock,
Đang mở cờ trong lòng.
Mọi lời xin thương hại,
Lão đều lắc đầu: Không!

Có người đề nghị trả
Gấp đôi số tiền vay,
Lão cũng không đồng ý.
Thật độc ác lão này.

Cuối cùng ngài thị trưởng
Phải mở một phiên tòa
Để xem xét sự việc,
Mong hai phía giảng hòa.

Ngài muốn có trợ lý,
Bèn cho mời luật gia.
Người ấy không ai khác
Mà là nàng Portia.

Nàng đề nghị Skylock
Hãy thương tình nạn nhân,
Nhưng lão vẫn cương quyết
Cứ đòi cái lão cần.

Nàng cầm xem khế ước
Và tuyên bố: “Thưa tòa,
Theo khế ước, quả thật,
Phần đúng thuộc ông ta.

Và rằng ngài Skylock,
Hợp lý và hợp tình,
Có quyền đòi khổ chủ
Một cân thịt của mình!”

Skylock nghe, thích chí,
Hết lời khen luật gia.
Lão mài dao, chuẩn bị,
Thì bất chợt Portia

Nói: “Xin ngài cứ xẻo,
Nhưng phải xẻo làm sao
Để khổ chủ không chảy
Bất cứ giọt máu nào.

Đây, thưa ngài, khế ước
Quả thật không cho ngài
Khi xẻo thịt, được phép
Để máu chảy ra ngoài!”

Lão Skylock đuối lý,
Vội xin được lấy tiền,
Thay cho việc xẻo thịt,
Lão mừng thầm, tuy nhiên,

Portia lại nói:
“Thịt của ngài, xẻo đi.
Nếu từ chối, rốt cục,
Ngài sẽ không được gì.”

Chưa hết, nàng bảo lão
Có ý định giết người.
Mà tội ấy, theo luật,
Là một tội tày trời.

Và tài sản của lão
Phải chia thành hai phần.
Một phần cho thành phố,
Phần kia cho nạn nhân.

Ngài thị trưởng rộng lượng
Chỉ phạt tiền lão già
Mà không lấy tài sản.
Antonio cũng tha,

Với điều kiện Skylock
Phải viết ngay tại đây
Bản di chúc thừa kế
Cho con gái sau này.

Và lão không được cấm
Lorenzo lấy nàng.
Skylock chấp thuận,
Vẫn chưa hết bàng hoàng.

4
Thế là êm mọi chuyện.
Bassanio thực tình
Không biết người xử kiện
Là hôn thê của mình.

Chàng hết lời cảm tạ,
Nàng chỉ xin một điều,
Là muốn được chàng tặng
Chiếc nhẫn của tình yêu.

Do không thể từ chối,
Do mọi người yêu cầu,
Cuối cùng chàng đem tặng
Chiếc nhẫn của nàng dâu.

Gratiano, cũng thế,
Đem nhẫn Nerissa
Tặng cho người trợ lý
Luật sư Portia.

Rồi hai nàng vội vã
Quay về nhà rất nhanh.
Sáng hôm sau gặp lại
Hai hôn phu của mình.

Cả hai lên tiếng hỏi:
Nhẫn hai chàng để đâu:
Hai chàng thật khó nói,
Chỉ còn biết gãi đầu.

Rồi không để sự việc
Đi quá xa, hai nàng
Bèn kể chuyện xử án,
Chuyện hai người hóa trang...

Tiếp đến là lễ cưới
Của ba cặp vợ chồng.
Một lễ cưới tập thể,
Quan khách dự rất đông.

Một tin vui nữa đến
Và lan truyền rất nhanh
Rằng tàu của khổ chủ
Đã cập bến nguyên lành.

Một cái kết có hậu,
Tốt đẹp cho mọi người.
Thậm chí lão Skylock
Cũng hài lòng, mỉm cười.

Hà Nội, 3. 3. 2012

Cập nhật ( 04/03/2012 )
 
< Trước   Tiếp >
blog comments powered by Disqus