|
Trang 1 / 2 CHIẾC VÍ CÓ PHÉP LẠ (Truyện thơ) 1 Ta, con người, như Bairơn đã nói, Đúng là con rất khó hiểu - Hàng ngày Ta cay cú luôn mong tìm thay đổi. Để làm gì? Để rồi lại chán ngay. Và cứ thế, ta bắt ta mệt mỏi Chạy theo nhiều những quả bóng đang bay. Nói tóm lại, chúng ta, thưa các bạn, Rất chóng thích để lại rồi chóng chán.
2 Tôi cũng thế, gần ba mươi năm chẵn Viết, dịch thơ, in mấy chục tập liền, Rồi thấy chán, quay sang nghề truyện ngắn, Không quá tồi, và cũng được người khen. Thế mà bỗng không đâu tôi phát bẳn Bỏ giữa chừng, dù tay bút đang lên. Vậy thì tôi muốn gì? Tôi chẳng biết. Hay gác bút mà rửa tay, ngừng viết?
3 Vâng, có lẽ. Tôi chán văn, chán dịch. Chán làm thơ. Chán phụ nữ. Chán đời. Được in báo, tôi không còn thấy thích. Tôi chán mình - một ông lão dở hơi, Tuổi mới quá năm mươi nhưng ục ịch, Xa lánh đời, xa lánh chốn ăn chơi... Hay tại béo mà tôi thành tắc tị? Đã bao giờ bạn thế này chưa nhỉ?
4 Nhưng dẫu sao, do không quen nhàn nhạ, Tôi bỗng nhiên nảy ý định: bây giờ Vẫn cứ viết, viết dung hòa tất cả, Thử sức mình qua truyện, ký bằng thơ. Sao, lại thơ? Lại thơ ư? Khổ quá! Ai lúc này còn tâm trí mộng mơ! Không có anh, dân nước ta đã khổ. Còn chưa nói anh từ thơ năm nọ.
5 Vâng, tôi biết, xin đừng lo vô cớ. Tôi viết chơi, viết để đấy thôi mà. Không gửi báo, không ai xem, đừng sợ. Họa sau này khi tôi chết, người ta Có đem in, thì coi như sự nhỡ, Tôi không còn, bạn cũng thế, thành ra Chẳng hại ai, mà chắc gì ai đọc? Ai nỡ trách một đôi lời tán dóc?
6 Vậy là tôi lại theo đường truyện ngắn, Truyện bằng thơ, nghe mà khiếp. Viết gì? Đủ mọi chuyện. Nhưng một điều chắc chắn Là hoàn toàn không có chuyện lâm ly. Toàn chuyện vui, không cao sang, giáo huấn, Không chuyện tình phức tạp, dẫu nhiều khi... Nhưng mà thôi, đọc truyện này, các bạn, Tôi cam đoan, không quá ư buồn chán.
7 Đêm tháng Bảy, gió hây hây thổi nhẹ, Dưới ánh trăng, cây đứng ngủ la đà. Đồng mới gặt, nghe buồn buồn tiếng dế. Ngọn núi mờ một mảng tối xa xa... Một cảnh đẹp và nên thơ, hẳn thế, Nhưng anh chàng nhân vật của chúng ta Chẳng còn chút tâm trí nào ngắm cảnh, Vì đang bận một mối lo canh cánh.
8 Đã bao giờ bạn hết tiền chưa nhỉ? Một mối lo dung tục, rất đời thường, Thế mà luôn bám theo ta không nghỉ, Khiến ta buồn, thành bất lực, đáng thương. Đến cái mức nhiều khi ta cứ nghĩ Bọn nhà giàu toàn một lũ bất lương (Là cái bọn ta muốn thành, không nổi. Nghèo rất hèn, dẫu không là tội lỗi).
9 Vâng, anh bạn của chúng ta nghĩ thế, Tuổi ba lăm, tư cách tốt, rất hiền, Rất yêu vợ, một cô nàng xinh trẻ, Không ít người còn ví đẹp như tiên. Mà đã tiên thì than ôi, không thể Cam cảnh nghèo, cần đủ thứ, tất nhiên. Chồng phải lo, lo đâu không cần biết. Lo không được thì coi như chấm hết!
10 Và cứ thế, anh ta đi, lo nghĩ Biết tìm đâu khoảng ba, bốn triệu đồng Mua cho vợ cái mobile kiểu Ý. Cái vợ đòi, ai dám nỡ nói không? Bỗng bất chợt thấy trên đường chiếc ví, Mở ra nhìn, các vị đoán ra không: Ví lép kẹp, có một tờ giấy bạc Loại trăm nghìn, ngoài ra không gì khác.
11 Khi nhặt được của rơi, người tử tế Sẽ nghĩ ngay tới việc nộp lên đồn (Dù không phải không ít nhiều tiếc rẻ). Đó là điều ta vẫn dạy cháu con. Vâng, đúng vậy, anh chàng này có thể Nghĩ rằng mình cũng nên trả thì hơn. Tiếc lúc ấy đồn xa, trời lại tối. Mai giao nộp cho công an, chưa vội.
12 Đêm, uể oải mân mê tờ giấy bạc, Anh định cho vào ví, bỗng chau mày: Khi mở ra, lại thấy tờ bạc khác, Cũng trăm nghìn như tờ giữ trên tay. Sao thế nhỉ? Anh giật mình, ngơ ngác. Hay nhìn nhầm, hay quái quỉ gì đây? Đúng lúc nãy chỉ một tờ tất cả. Giờ bỗng dưng hóa thành hai, thật lạ!
13 Rồi đóng cửa, bật hết đèn, lặng lẽ Tay run run rút tờ bạc, giật mình, Anh lại thấy một tờ y như thế Đang nằm chờ trong ví, nghĩ mà kinh. Rồi rút tiếp, rút tiếp thêm, cứ thế Vứt đầy giường những tờ bạc mới tinh. Cho đến chẵn ba mươi tờ, dừng lại, Anh gấp ví, tay ôm đầu sợ hãi.
14 Xin được hỏi: Bạn có tin ma quỉ, Tức là tin vào phép lạ ấy mà? Tôi, thú thật, cũng hơi tin một tý (Tôi đã từng viết không ít truyện ma). Niềm tin ấy không hại ai, thậm chí Còn làm đời thêm phong phú. Chúng ta Trong vô thức luôn tin vào phép lạ, Nếu nhờ nó thành giàu thì thích quá.
15 Gì thích hơn khi suốt đời đói khổ Ta được tiên (hay quỉ) tặng túi thần, Mỗi lần mở lại thấy ngay trong đó Nào bạc vàng, nào quần áo, thức ăn. Cũng thật thích khi vợ già, cau có Bỗng ít lời, thành xinh, trẻ... vân vân. Nhưng rất tiếc, cuộc đời này buồn tẻ Gặp phép lạ, gặp ma không phải dễ.
|