|
Trang 1 / 9 Nicôlai nhecraxốp (1821-1877)
* * *
Ngày hôm qua, khoảng sáu giờ, có việc, Tôi đến Xennaia, và rồi Thấy người ta công khai và tàn nhẫn Ðánh một người phụ nữ trẻ bằng roi. Người phụ nữ không hề rên hay khóc, Chỉ tiếng roi nghe vun vút; Bấy giờ Tôi khẽ bảo nàng thơ tôi: "Nhìn đấy, Cô gái này là chị của Nàng thơ!" * * * Với bản thân, tôi vô cùng khinh bỉ, Vì năm tháng đời tôi, tôi bỏ phí, Vì sức tôi, tôi chẳng biết làm gì; Thường trách mình rất cay nghiệt nhiều khi. Và lười biếng, tôi xem mình nhỏ bé, Tình nguyện sống suốt đời như nô lệ; Vì đến nay, ba mươi tuổi trên đầu, Tôi vẫn chưa ki cóp đủ thành giàu, Ðể bầy ngốc phải xun xoe sợ sệt Và để cả người thông minh ghen ghét. Tôi khinh tôi vì đã sống buồn sao, Rất muốn yêu mà không yêu người nào. Tôi khao khát, thèm được yêu tất cả Mà phải sống trong cô đơn băng giá, Và vì tôi, dù căm giận tràn đầy, Nhưng mỗi lần cầm súng lại run tay...
|