|
Lấy vợ hạc Truyện thơ 1 Ông tiến sĩ ngữ văn Cao Chí Độ Kể tôi nghe một câu chuyện thế này, Tin hay không thì tùy, nhưng vẫn có Trong cuộc đời ta đang sống hôm nay, Tức thời đại của thông tin bùng nổ, Những con tàu vũ trụ, những máy bay... Vâng, vẫn có rất, rất nhiều chuyện lạ, Mà thiếu chúng, đời sẽ buồn, tẻ quá. 2 Tiến sĩ Độ là bạn tôi, hơn thế, Vốn rất nghiêm, không nói dối bao giờ, Nên không thể không tin lời ông kể. Chuyện kể rằng, ông biết một nhà thơ Tuổi ba chín, hay bốn mươi có lẻ, Sống một mình, chưa vợ, vẫn ‘bơ vơ’. Như ta biết, nhà thơ mà có vợ Thì chẳng còn là nhà thơ tầm cỡ. 3 Và tất nhiên, là nhà thơ cỡ ấy, Chàng chỉ lo cắm cúi viết cho đời Những vần thơ rất cao siêu, bóng bẩy, Luôn khước từ mọi lạc thú, vui chơi. Về lao động, là tấm gương hiếm thấy, Chàng là người để thi sĩ khắp nơi Phải noi theo, phải vò đầu xấu hổ, Dù thơ chàng không được đăng như họ. 4 Đời vẫn thế, thường trớ trêu, bội bạc, Hễ thấy ai có năng lực, có tài, Là đánh luôn những cú đòn rất ác, Đánh tơi bời cho không kịp trở tai (ý tôi nói trở tay). Như nghề khác, Trong cái nghề văn, thơ phú, những ai Mà viết hay, viết nhiều thì chắc chắn Không được in, không được ai thừa nhận. 5 Chàng thi sĩ của chúng ta cũng thế, Bốn mươi năm bốn mươi tập rất dày, Gồm trường ca và các bài thơ lẻ, Toàn thiên tài, bất tử. Đúng, rất hay. Thế mà lại không được in, thật tệ! Hay thực tình đang có chuyện gì đây? Không, đơn giản là do lòng đố kỵ. Đời là thế, chàng chỉ buồn một tí. 6 Chàng lặng lẽ viết, viết thêm, rồi viết (Trừ lúc ăn. Chàng ăn ít, vì nghèo), Viết cho ai, để làm gì, không biết, Nhưng con đường sự nghiệp cứ đi theo, Với niềm tin vô, vô cùng mãnh liệt Rằng có ngày chàng nổi tiếng bao nhiêu. Rồi hậu thế sẽ có ngày hối hận Đã để chàng cô đơn và túng quẫn! 7 May mà giờ, thời ai-ti* bùng nổ Chàng viết thơ bằng vi tính (cái này Dù có nghèo đến đâu, ai cũng có), Đỡ cả tiền giấy mực, đỡ run tay, Dễ tẩy xóa, viết chữ nào cũng rõ. Lại tha hồ thêm bớt, đến là hay. Và cũng chính nhờ ai-ti, mỗi sáng Chàng đọc lại, rồi đưa thơ lên mạng. * IT – công nghệ tin học. 8 Thật là tiện. Thế mà giờ nhiều vị Vẫn làm thơ bằng giấy bút phiền hà, Sợ vi tính như trẻ con sợ quỉ, Như anh chồng sợ vợ lúc đi xa. Tôi thì khác, rất nhiều câu, nhiều ý Đến bất ngờ nhờ vi tính. Hôm qua Do mất điện mà dòng thơ bị tịt, Dù giấy mực có trên bàn không ít. 9 Internet là phát minh vĩ đại (Sau phát minh ra ngọn lửa, thị trường). Kỳ quan ấy của văn minh nhân loại Bị nhiều người bỏ phí, thật đáng thương. Chính nhờ nó mà chúng ta thoải mái Ngồi ở nhà nghe nhạc Pop, cải lương, Rồi mua, bán, đăng thơ, tìm vợ lẽ... (Nhưng cẩn thận kẻo bụng to, chân bé! 10 Vốn từ lâu rất mê internet, Hầu như tôi ngồi trước máy suốt ngày. Để đọc báo, đọc email, để viết, Để mơ màng, ngủ gật, gặm móng tay... Nhưng thú thật, nó cũng làm tôi mệt. Trước tôi gầy, sáu chục ký, giờ đây Ngót một tạ, lại chóng già. Vợ bảo: Năm lăm tuổi đã trông như ông lão! 11 Nhưng bù lại, chính điều này mới lạ, Chỉ khi tôi ngồi trước máy, bắt đầu Vần và ý mới tuôn ra xối xả, Chứ bình thường bằng giấy mực - còn lâu! Chiếc vi tính, với tôi, là tất cả, Chẳng làm gì, chẳng còn muốn đi đâu, Trừ xuống bếp để ăn khi vợ gọi - Thơ tôi tịt cả khi đang bụng đói. 12 Anh nhà thơ, theo lời ông Độ kể, Phải đói ăn hai, ba bữa là thường. Tài năng lớn mà căn phòng quá bé, Tóc rối bù, nhếch nhác, nghĩ mà thương. Ông tự hỏi, sao người ta có thể Sống không tiền, không ăn uống, không lương? Hay quả thật, như dân gian vẫn nói Các nhà thơ chỉ sống bằng mây khói? 13 Ông không biết. Tôi cũng không. Chỉ biết Chàng một hôm tỉnh dậy, thấy bất ngờ Phòng được dọn, áo được là. Chưa hết, Trên chiếc bàn có đủ bánh và bơ, Thêm một cốc cà phê ngon đặc biệt, Những cái chàng thường chỉ thấy trong mơ. Chàng dụi mắt ngạc nhiên, nhưng khốn nỗi, Không ngạc nhiên quá lâu, vì đang đói. 14 Nhưng điều đáng ngạc nhiên hơn: Cứ thế, Chàng nhà thơ sáng thức dậy hàng ngày Lại thấy đúng điều đang nghi - như thể Có người nào khi chàng ngủ, đến đây Làm mọi việc rất tận tâm, lặng lẽ, Rồi bất ngờ như khi đến, đi ngay. Và người ấy chắc phải là phụ nữ! Chắc phải xinh! Chàng ngồi im tư lự. 15 Nhưng người ấy là ai, chàng tự hỏi, Người hay ma, hay ai đó giở trò? Chắc không phải ông trưởng khu xoi mói, Hoặc bà già hàng xóm béo và to. Chàng đoán mãi mà không sao đoán nổi Người làm chàng vừa sung sướng vừa lo. Và cuối cùng, để tìm ra sự thật, Chàng quyết định đêm sẽ rình để bắt. 16 Như thám tử lành nghề, ngay tối ấy, Chàng làm thơ năm tiếng, đã lên giường. Chiếc vi tính trên bàn luôn nhấp nháy. Phòng tắt đèn, chàng nằm nghĩ vấn vương. Ngoài cửa sổ có con gì động đậy, Đã tháng Mười, trời chớm lạnh, đầy sương. Có tiếng ai rao bánh mì vọng lại Trong đêm vắng nghe buồn buồn, uể oải... 17 Rồi bất chợt, tự lúc nào không rõ Chàng thiếp đi trong giấc ngủ mơ màng, Mơ thấy mình được đưa đi đâu đó, Cô đơn ngồi chót vót đỉnh vinh quang, Như thần Dớt cái thời Hy Lạp cổ, Thế mà buồn, khi bên dưới, ngổn ngang Trăm tập thơ rất dày, in đẹp mắt. Thơ của chàng, chàng nhìn và ngáp vặt. 18 Vì ngáp vặt quá nhiều nên tỉnh mộng, Chàng chợt nghe tiếng sột soạt trong phòng. Hé mắt nhìn, thấy mờ mờ chiếc bóng, Bóng một người phụ nữ mặc áo lông. Đúng, phụ nữ, hình như xinh, dong dỏng, Nàng nhẹ nhàng đi lại tựa như không, Làm những việc như nhiều ngày trước đấy, Mà không biết có người đang trông thấy. 19 Thế là rõ, hóa ra cô gái trẻ, Một nàng tiên xinh đẹp, đã giúp chàng! Nàng là ai, và vì sao làm thế? Vì mến tài, vì biết trước vinh quang? Sao nàng đến và ra đi lặng lẽ? Chàng vừa mừng, vừa lo lắng, xốn xang. Và chàng nghĩ, sẽ là điều không dở Nếu có được người như nàng làm vợ. 20 Thế thì sao không giữ nàng lại nhỉ? Một ý hay chợt xuất hiện trong đầu. Nếu giả sử là nàng tiên tuyệt mỹ Tắm bên hồ, giấu váy, trốn vào đâu! Nhưng nàng mặc áo quần, chàng vụt nghĩ: Phải cách này... Rồi vùng dậy, rất mau Chàng túm chặt chân nàng khi láu lỉnh Đang định chui vào màn hình vi tính! 21 Vào vi tính? Vâng, bất ngờ thấy vậy, Nàng vội chui vào vi tính, (ái chà!) Đã chui được hơn nửa người lúc ấy Thì bị chàng đem hết sức lôi ra. Chắc nàng đau và ít nhiều sứt sẩy, Nhưng cuối cùng đành an phận. Chúng ta Đã đến lúc chúc cho chàng thi sĩ Có người vợ mà khối anh ghen tị. 22 Giờ chuyện ma là khó tin, khỏi nói. Bản thân tôi cũng nghĩ thế, có điều Tôi sẵn sàng tin ngay, khi đang đói Bỗng có nàng nào đó trẻ, đáng yêu Cho tôi ăn mà không cần đòi hỏi, Không đòi tiền, không trách móc, mè nheo... Thường vẫn thế, khi gặp điều có lợi, Ta tin ngay mà không cần nghĩ ngợi. 23 Giờ khoa học làm bao điều kỳ diệu, Nên theo tôi, ranh giới vốn rất nhòa Giữa ma quỉ và ai-ti, dễ hiểu, Đang mất dần, và có lẽ chúng ta Phải công nhận, dẫu phần nào khó chịu, Câu chuyện này là có thật. Ngoài ra, Có tin thật cũng không sao, bởi lẽ Nó vô hại như trên tôi đã kể. 24 Chắc các bạn đang tò mò muốn hỏi, Rằng tại sao một cô gái thế này Lại tìm đến chàng nhà thơ nghèo đói? (Không phải mình, mình có đủ cái hay). Rất đơn giản, theo như ông Độ nói, Thì anh chàng đưa lên mạng gần đây Một trường ca, hay hơn Kiều, xuất chúng Về loài hạc đang có cơ tuyệt chủng. 25 Trường ca ấy nói những lời đẹp đẽ Về giống chim ta chưa gặp bao giờ. Chính vì vậy mà một hôm hạc mẹ Sai con mình đến trả nghĩa nhà thơ. Còn sau đó thì sao, tôi đã kể. Một chuyện tình ta chỉ thấy trong mơ. Họ hạnh phúc: Chồng làm thơ, còn vợ Cứ chốc chốc lại mời cơm, mời phở. 26 Không hiểu bạn thế nào, tôi, thú thật, Bản thân tôi cũng được vợ rất chiều, Nhưng ở mức khi đói ăn mờ mắt Mới được nàng gọi vào bếp. Tình yêu, Dẫu ăn uống không là điều duy nhất, Nhưng thực tình sẽ tốt, tốt bao nhiêu Nếu mà tôi cũng có người vợ hạc, Chắc lúc ấy thơ sẽ hay, sẽ khác! 27 Ông Độ kể: để chồng không lo nghĩ, Nói nôm na là để kiếm thêm tiền, Ngoài giặt giũ, nấu ăn, nàng chăm chỉ Dệt rất nhiều tranh đẹp cảnh thần tiên, Rồi đem tới ga-le-ry Bảo Quí Nơi khách hàng trả giá đắt, tất nhiên. Nhưng khi dệt, có điều này rất lạ, Nàng đóng cửa, không cho ai xem cả. 28 Nàng dặn thế, chàng làm theo, ấy vậy Mà một hôm, không hiểu nghĩ thế nào, Chàng mở cửa ghé mắt nhìn, bỗng thấy... Thấy vợ chàng, cảnh tượng hãi hùng sao, Hóa thành hạc, đang nhổ lông, máu chảy Dệt cho chàng bức tranh đẹp đầy sao. Vâng, tranh đẹp, còn nàng thì thật xấu - Như gà chọi trụi lông, toàn xương xẩu. 29 Chàng ôm mặt, kêu thét lên sợ hãi. Còn nàng ư? Nàng rớm lệ lắc đầu: “Thế là hết, giờ em đi, đi mãi. Tiếc rằng mình đã đến lúc xa nhau”. Rồi nàng bước những bước chim chậm rãi Ra khỏi phòng, còn nấn ná hồi lâu Mới chui nhẹ vào màn hình vi tính, Để chàng đứng nửa như mê, như tỉnh. 30 Thế là hết, câu chuyện này kỳ dị, Dẫu khó tin nhưng có thật. Người nào Muốn kiểm chứng, bạn tôi, ông tiến sĩ, Xin sẵn sàng dẫn đến phố Nam Cao, Nơi đang sống nhà thơ kia. Lưu ý, Có gặp chàng thì phải cố làm sao Đừng chọc tức, đừng lại gần, bởi lẽ Chàng đã kịp hóa điên, và rất tệ. 31 Như đã nói, tôi viết văn có hậu, Tiếc hôm nay câu chuyện chẳng vui gì. Tôi, bản chất vốn là người không xấu, Chỉ mong điều tốt đẹp, dẫu nhiều khi Kể những chuyện làm đôi anh phát cáu. Tôi chân thành xin lỗi - cest la vie! Đời là thế. Thêm điều này xin nhớ: Không được phép, đừng ngó vào phòng vợ! Hà Nội, 31.1.2004
|