|
Trang 1 / 4 Thơ năm chữ (Nhà xuất bản Lao Động, 1999) Thái Bá Tân ______________________ Cùng bạn đọc Tập thơ này chỉ gồm những bài thơ năm chữ, mười bài đầu viết trước năm 1986, đã in trong tập THƠ CHọN LọC, những bài còn lại tôi mới sáng tác gần đây. Vì sao chỉ toàn năm chữ ? Vì tôi thấy hình thức thơ này giàu chất trữ tình, nhạc tính cao, dễ đi vào lòng người, và đơn giản vì tôi thích nó. Tôi đã từng viết thơ xô-nê niêm luật, thơ bậc thang, thơ văn xuôi, đấy là chưa kể đã dịch hàng nghìn trang thơ nước ngoài có hình thức chặt chẽ, cầu kỳ. Nay về già, tự nhiên muốn trở nên giản dị, nhẹ nhàng, và tôi thấy mọi khám phá, tìm tòi hiện đại trở nên xa lạ. Tôi chỉ có nhu cầu tự bộc bạch để qua thơ nói những gì không thể hoặc không tiện nói trong cuộc sống hàng ngày. Bây giờ ít, rất ít người đọc thơ, cả thơ hay, cả khi được tặng. Không ai trách ai điều ấy. Nhưng nếu ngẫu nhiên bạn biết đến tập thơ này, đọc nó, tìm thấy đôi điều tâm đắc, thì tôi sẽ rất biết ơn bạn, và có thể tự an ủi rằng mình đã vất vả viết, bỏ tiền in nó không vô ích. Hà Nội, 18. 4. 1997 Thái Bá Tân _____________________________________________________ Lần đầu đi công tác
Lần đầu đi công tác Mang cô gái trong tim Đã thấy hơi khang khác Chao lần đầu có em. Lần đầu anh đi xa Đã có người nhắc dặn Mấy lời thôi bâng quơ Mà va-li thấy nặng. Anh đã đi rất nhiều Chưa một lần được tiễn Nhưng hôm nay anh chờ Biết đâu em sẽ đến. Anh chờ, chờ rất lâu Nhưng tàu không thể đợi Đi, để lại phía sau Người anh chờ không tới. Xung quanh là lặng im...
Xung quanh là lặng im Chỉ mình tôi đang thức Và hình như trái tim Cô đơn trong lồng ngực. Trang giấy nằm chờ thơ Quyển sách chờ được đọc Vi-ô-lông thì chờ Được cùng tôi lại khóc. Còn tôi, tôi chờ ai Chờ cái gì sẽ tới ? Mùa đông đêm rất dài Dài cả hơn chờ đợi. Bao lâu rồi tôi ngồi Hút thuốc chờ như vậy ? Theo tàn thuốc là tôi Và thời gian đang cháy... Tháng ba
Lại lần nữa tháng Ba Đứng chờ tôi trước ngõ Từ rặng nhãn sau nhà Mặt trời lên rất đỏ. To hơn hẳn mọi ngày Gà nhà ai tục tác Và hình như Hồ Tây Sương mù không phủ bạc. Tháng Ba, chao, tháng Ba Từ trong phòng im lặng Tôi ngừng đọc nhìn ra Cả khu vườn ngập nắng. Hình như trời rất xanh Cả nước hồ cũng thế Hình như chim trên cành Đang có gì vui vẻ. Không đâu bỗng thở dài Tôi rời bàn đứng dậy Vì hình như có ai Gọi, chờ tôi đâu đấy... Các cô gái làng tôi
Các cô gái làng tôi Lên đường đi đánh Mỹ Khoác ba-lô và rồi Từ cô, thành đồng chí. Họ đi vào chiến tranh Mà như đi vào hội Những cô gái hiền lành Vui, hồn nhiên quá đỗi. Nhiều, nhiều năm chiến trường Họ cũng vui như vậy Dù đói, dù bị thương Bom rơi và lửa cháy. Và chỉ ngày hòa bình Họ buồn khi trở lại Bỗng sững sờ thấy mình Không còn là con gái. Buồn càng buồn gấp đôi Vì hình như lúc ấy Không người nào làng tôi Biết họ buồn như vậy. Đã là ba mươi tết
Đã là ba mươi tết Trời thấp và đầy mây Một mình giữa gió rét Có ai đó đang cày. Cùng còng lưng vì đói Con người và con trâu Đi theo cày mệt mỏi Chắc đã lâu, rất lâu. Chao bức tranh buồn tẻ Xưa như trái đất này Khó tin xưa cũng thế Hàng nghìn năm trước đây. Gió đuổi nhau heo hút Chiếc miếu cổ giữa đồng Trên một cành cây cụt Con quạ ngồi rỉa lông. Chắc khó lòng kịp tết Nay đã là ba mươi Còng lưng giữa gió rét Con trâu và con người. Từ cuộc chiến tranh kia
Không hiểu sao gần đây Đêm nào nằm cũng vậy Tôi mơ toàn máy bay Bom rơi và lửa cháy. Từ cuộc chiến tranh kia Mà tôi không tham dự Máy bay Mỹ hiện về Hoàn toàn không hung dữ. Chúng lặng lẽ tìm tôi Chỉ tìm tôi, thật lạ Rồi từ từ bom rơi Nhẹ nhàng như chiếc lá. Bom nổ cũng rất êm Không bị thương, máu chảy Tôi nằm chết, trái tim Chỉ trái tim bốc cháy. Tôi kêu, tôi van nài Hãy cứu tôi, và đợi Nhưng hình như không ai Muốn nghe và muốn tới. Từ cuộc chiến tranh kia Mà tôi như lẫn tránh Nay chiến tranh lại về Để làm tôi bất hạnh. Và cứ thế đêm đêm Sau một ngày mỏi mệt Dù không đau, dù êm Tôi lại nằm - để chết. Đêm Nha Trang
Đêm tỉnh dậy bất ngờ Nghe đều đều sóng đánh Tôi nằm nghĩ bâng quơ Bỗng buồn và thấy lạnh. Sóng, sóng mãi không thôi Hiền từ mà dữ dội Sóng đánh vào tim tôi Vừa êm vừa nhức nhối. Sóng đánh bao đời nay Không ngừng, không mỏi mệt Và cũng thế sau này Cả khi tôi đã chết. Chắc nhiều người trước tôi Từng nằm nghe sóng đánh Cũng suy nghĩ và rồi Bỗng buồn và thấy lạnh. Buồn, tất nhiên là buồn Vì sóng còn mãi mãi Tôi thì chết, vùi chôn Không có gì để lại. ừ mà tôi là ai Vì cái gì dã sống ? Tôi sống đúng hay sai Làm được gì quan trọng ? Suốt đời tôi làm thơ Không hay mà không dở Có điều không hững hờ Có điều tôi không sợ. ừ thì tôi thơ ngây Làm lắm điều ngớ ngẩn Nhưng tôi sống đời này Công tâm và đứng đắn. Cũng chẳng sao nếu đời Bắt chịu nhiều đau khổ Và đã không cho tôi Những gì tôi đáng có. Sóng, sóng mãi không thôi Hiền từ mà dữ dội Sóng vỗ vào tim tôi Vừa êm vừ nhức nhối. Sóng đánh bao đời nay Không ngừng, không mỏi mệt Và cũng thế sau này Cả khi tôi đã chết. Tôi chết ? Cũng bình thường Miễn là còn tiếng sóng Miễn là còn quê hương Nghĩa là tôi còn sống. Mùa xuân
Mùa xuân, lại mùa xuân Vui mà buồn khó tả Hai tay đút túi quần Tôi bước đi thong thả. Nắng vừa hửng, đất se Đường ngổn ngang xác pháo Chú gà choai vụng về Tập gáy bên gốc gạo. Cày cấy xong đã lâu Đồng lúa xanh - đây đó Mấy cô mới làm dâu Đội mâm về cúng tổ. Trời đã trong, xa xa Đàn cò bay uể oải Như đàn con xa nhà Lâu ngày nay trở lại. Hai tay đút túi quần Tôi bước đi il lặng Để cái ấm mùa xuân Xuyên qua như tia nắng... Những lời chưa nói
Tặng Song Tú
Anh muốn viết tặng em Bài thơ tình hay nhất Có mặt trời, sao đêm Có hoa và cỏ mật. Anh muốn nói rằng anh Đang yêu em, yêu lắm Bồng bột và chân thành Đến bị chê lẩm cẩm.
Anh muốn nói nhiều điều Thế mà không biết nói Và bài thơ tình yêu Vẫn còn chưa viết nổi. Nên trong khi đợi chờ Bài thơ anh sắp tặng Anh tặng em bài thơ Còn chìm trong giấy trắng. Trong đấy dành cho em Có cỏ hoa đồng nội Có mặt trời, sao đêm Và những lời chưa nói. Buồn
Có một đôi trai gái Chia tay đứng trên cầu Cả hai lần lựa mãi Không chịu rời tay nhau. Mặt trời lên, nắng hửng Cánh cò nghiêng, chơi vơi Nước dưới sông hờ hững Soi bóng của hai người. Cuối cùng anh bạn trẻ Đã lên đường đi xa Cô gái buồn, ứa lệ Thẫn thờ đi về nhà. Họ để lại phía sau Một dòng sông nước đục Và ba bốn nhịp càu Nối những ngày hạnh phúc. Còn tôi, tôi thở dài Bỗng buồn, nhìn theo họ Dù không hề xa ai Dù không hề đau khổ. Dòng nước vẫn lờ trôi Cánh cò nghiêng vẫn vẫy... ừ, hay buồn vì tôi Không được xa ai đấy ? Có ai ngồi bên tôi
Không ít khi đâu đấy Nơi yên tĩnh tôi ngồi Hình như tôi bỗng thấy Có ai ngồi bên tôi. Có lẽ là quê hương Đang ngồi yên bên cạnh Khi tôi nghỉ dọc đường Một nơi xa hẻo lánh. Cũng có thể tuổi thơ Ngồi bên tôi làm bạn Đùa nghịch suốt hàng giờ Khi tôi buồn, chán nản. Cả hôm nay cũng vậy Trong phòng vắng tôi ngồi Hình như tôi cũng thấy Có ai ngồi bên tôi. Nhưng ai ? Tôi chẳng biét Chỉ biét rằng vừa qua Tôi thấy mình mỏi mệt... Hay phải chăng tôi già? Khi bố mẹ giận nhau
Hôm nay bố và mẹ Giận nhau, cùng ngồi im Nhà buồn tênh, vắng vẻ Con cún nằm, lim dim. Ngoài sân trăng rất sáng Bé muốn vui, muốn cười Nhưng bố mẹ im lặng Bé chẳng còn thiết chơi. Con cún không vẫy đuôi Nó cũng buồn như be Tất cả vì bố mẹ Giận nhau đang ngồi im... Mùi thơm tóc em
Mưa, trời mưa suốt đêm Hoa đại rụng đầy thêm Trong hương hoa anh thấy Thoảng mùi thơm tóc em. Những giọt nước long lanh Treo trên mỗi lá cành Anh thấy như nước mắt Em giành riêng cho anh Trời hửng nắng, nhiều khi Chỉ tiếng gió thầm thì Anh nghe mà cứ tưởng Nhẹ nhàng chân em đi. Rồi lại đêm, suốt đêm Hoa không rụng ngoài thềm Thế mà anh vẫn thấy Mùi thơm của tóc em... Tản mạn đêm khuya
Bài thơ đã viết xong Hình như ngày sắp rạng Nước mưa vẫn từng dòng Chảy đều đều trên máng. Cây hoa giấy đầu hè Chắc đang run vì lạnh Ông hàng xóm đạp xe Như mọi ngày, rao bánh. Cái mệt mỏi từ đâu Bỗng bất ngờ ập đến Và lan man trong đầu Những ý buồn xuất hiện. Vâng, bài thơ của tôi Đã viết xong, nằm đấy Không đến nỗi quá tồi Nhưng chỉ là tờ giấy. Nó không giúp được cây Khỏi run vì gió lạnh Cũng không thể hàng ngày Làm no người rao bánh, Tôi học nhiều, biết nhiều Bao cái hay này nọ Nhưng không biết một điều: ích gì không điều đó? Và rằng cả bây giờ Cả sau khi tôi chết Có bao người đọc thơ Và những gì tôi viết? Tôi như người nông dân Gieo mầm thơ xuống ruộng Có thể thành hoa xuân (Mà tôi không được hưởng). Cũng chẳng sao nếu thơ Không làm nên vụ gắt Tôi sẵn sàng cùng thơ Tự hoà tan vào đất Tôi sẽ sống đời này Không phải trên trang giấy Mà trong từng lá cây, Trong thầm thì suối chảy, Tôi sẽ là một phần (Vô hình và nhỏ bé) Của đất nước nhân dân, Trường tồn qua thế hệ, Nào bài thơ viết xong Hình như ngày đã rạng, Hãy cùng tôi ra đồng Kịp giờ gieo buổi sáng... Tự an ủi
Cái hào hứng ban đầu Khi tập thơ xuất bản Đã tan biến từ lâu Để nhường cho buồn chán. ở hiệu sách thơ tôi Vẫn xếp đầy một góc Không ai mua, và rồi Chắc không ai muốn đọc Thời cơ chế thị trường Kể điều này không lạ Nhất là khi văn chương Nhiễu nhương và xuống giá. Mà chẳng sao điều này. Thơ cũng như rượu quí, Có thể giữ lâu ngày Càng tăng thêm giá trị. Chiều
Chiều, nắng rụng đầy thềm Những đốm tròn run rẩy Hương hoa sữa thật êm Lẫn cùng mùi rơm cháy. Qua cửa sổ, tình cờ Chiếc lá vàng rơi nhẹ Nằm ngay trên tập thơ Đang chờ anh lặng lẽ. Nhà bên ai vặn đài Tiếng nhạc buồn bay lại. Không hiểu nhạc của ai, Như Sôpanh thì phải. Mọi việc vẫn bình yên Thế mà buồn khó tả Cái buồn không có tên, Cùng mây trời, hoa lá. Tự lúc nào tay em Chạm vai anh thân mật Tay em buồn và mềm Như hoàng hôn đang tắt. Hoa sữa
Trời chớm lạnh, sương mù Bám cả vào cánh cửa Hà Nội lại vào thu Lại thơm mùi hoa sữa. Mùi hoa của mộng mơ Và những đêm hò hẹn Mùi hoa thơm bất ngờ Làm ngỡ ngàng khách đến. Mùi hoa sữa hiền lành Giúp ta quên buồn chán Như ngày nào chiến tranh Xưa tan mùi bom đạn. Hoa sữa đọng trên tay Dính cả vào da tóc, Vào công việc hàng ngày Và trang thơ tôi đọc. Trên ghế đá ven hồ Nhiều, nhiều đôi trò chuyện Mùi hoa của thủ đô Làm lòng thêm xao xuyến. Ướp một ít hương hoa Vào tim và nỗi nhớ Ngày mai tôi đi xa Một mình, không có vợ. Như mang theo sương mù Đang bám vào cánh cửa Cùng Hà Nội vào thu Với mùi thơm hoa sữa...
|