Trang chủ arrow Thơ dịch arrow Thơ Lý Bạch - Cổ thi tác dịch
Thơ Lý Bạch - Cổ thi tác dịch PDF In E-mail
Người viết: Thái Bá Tân   
28/10/2006


Tác giả: (701-762), tự Thái Bạch, hiệu Thanh Liên cư sĩ, người Lũng Tây (nay là Tần An, Cam Túc). Ông sinh ở Toái Diệp nay là vùng Trung á thuộc Liên Xô cũ. Đời ông chia làm 5 thời kỳ chính. Thơ ông phóng khoáng, bay bướm, được người đời tôn là Tiên Thi (cùng với Thánh Thi Đỗ Phủ và Phật Thi Vương Duy). Đương thời ông có làm một số chức quan nhỏ, nhưng do tư tưởng phóng khoáng, ông bỏ đi ở ẩn; nổi tiếng hay uống rượu. Tác phẩm: "Lý Thái Bạch tập", khoảng hơn 1000 bài thơ còn lưu được.

Suy nghĩ trong đêm yên tĩnh

Trăng bàng bạc bên giường
Mà cứ ngỡ là sương.
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng.
Cúi đầu nhớ quê hương.

Tặng người đẹp gặp giữa đường

Vó ngựa phũ phàng dẫm xác hoa.
Năm sắc mây trời, xe phóng qua.
Nâng rèm người đẹp cười e lệ:
Nhà thiếp màu hồng ở phía xa.

Khúc hát người xa nhà

Lan Lăng có rượu uất kim hương.
Chén ngọc long lanh thật khác thường.
Giá chủ có nhiều cho khách uống
Để say, quên cảnh sống tha hương.

Tiễn Mạnh Hạo Nhiên đi Quảng Lăng

Tiễn bạn xuống thuyền đi Dương Châu.
Hoa khói tháng Ba Hoàng Hạc lâu.(2)
Cánh buồm côi cút nhòe trong gió.
Lơ lửng Trường Giang dải lụa mầu.

Đi thuyền tới Giang Lăng

Sáng thuyền rời bến, trời đầy mây.
Bạch Đế,(2) Giang Lăng - chỉ một ngày.
Trùng điệp núi rừng, chim, vượn hót.
Thuyền như chiếc lá nhẹ nhàng bay.

Tự khuây khỏa

Mải uống, quên trời tối.
Trên áo đầy hoa rơi.
Dậy, theo trăng dọc suối.
Chim cũng vắng như người.

Nhớ Đông Sơn

Xa Đông Sơn lâu ngày,
Tường vi hoa mấy độ?
Mây trắng tụ rồi bay,
Nhà ai trăng chiếu tỏ?

Lời hỏi đáp trong núi

Sao chọn rừng xanh, trốn sự đời?
Không đáp, cười thầm, lòng thảnh thơi.
Nước chảy, hoa đào trôi đẹp thế.
Đây cảnh thần tiên, đâu phải người.

Tặng Uông Luân

Lên thuyền, Lý Bạch sắp đi xa.
Bất chợt trên bờ rộn tiếng ca.
Sông sâu có thể sâu nghìn thước,
Không bằng tình bác tiễn đưa ta.

Đình Lao Lao(2)

Lao Lao - đình tiễn khách.
Chốn thương tâm ở đời.
Gió hiểu sầu ly biệt,
Không bắt liễu xanh tươi.(3)

Bài hát cô gái nước Việt

Dưới suối Gia Khê em hái sen.
Thấy khách bỏ đi, vừa lái thuyền,
Lẫn vào hoa đỏ, vừa vui hát.
Không chịu lại gần, không nói tên.

Ở Thanh Khê, nửa đêm nghe tiếng sáo

Sáo thổi khúc Mai Hoa.
Núi lạnh, bến trăng tà.
Nước Ngô Khê trong vắt.
Não ruột kẻ xa nhà.

Ở Kim Hương, tiễn Vi Bát đi Tây Kinh

Biệt ly, tình khó nói.
Biết bao giờ gặp nhau.
Nhìn theo chỉ thấy khói.
Không thấy hình bác đâu.

Khúc hát Két Miệt Tử

Ngô Yên nghĩa khí, lắm anh hào:
Sáo đổ đầy chì(1), cá giấu dao(2).
Mang nặng ân vua, liều sống thác,
Thái Sơn coi nhẹ tựa hồng mao.

Bài ca ở bến Hoành Giang

Đò đến quán Hoành đưa khách đi.
Mây đen phía biển nặng như chì.
Ông lái hỏi: Trời đang nổi gió,
Khách muốn sang sông, có việc gì?

Cùng quan Sử Lang Trung uống rượu, nghe sáo trên lầu Hoàng Hạc

Từ khi giáng chức xuống Trường Sa,
Ngong ngóng Trường An, chẳng thấy nhà.
Hoàng Hạc lầu cao nghe sáo thổi,
Nhớ ngày nghe khúc Lạc Mai Hoa.

Khúc hát về các chàng trai trẻ

Đám trẻ Ngũ Lăng vào chợ Kim.
Ngựa trắng, yên vàng lướt thật êm.
"Đi đâu, nỡ dẫm lên hoa rụng?"
Thưa: "Vào quán rượu của cô em".

Uống rượu cùng người ở ẩn trên núi

Vừa uống, hai người vừa ngắm hoa.
Chén một, chén hai, rồi chén ba.
Ta say, muốn ngủ, ông về trước.
Mai sáng, mang đàn đến gặp ta.

Nhìn từ núi Thiên Môn

Thiên Môn gãy khúc, Sở Giang điên(1)
Núi cao sừng sững đứng hai bên.
Nước chảy đến đây quay ngược lại.
Chân trời đơn độc chấm thuyền đen.

Nghe Vương Xương Linh bị giáng chức phải ra Long Tiêu, gửi tặng bài thơ này

Dương Châu cuốc gọi, cánh hoa bay.
Đường tới Long Tiêu mất mấy ngày?
Lòng buồn ta gửi vào trăng sáng,
Theo người ra tận Dạ Lang tây.

Mối tình ai oán

Cuốn rèm châu, người đẹp
Ngồi im chau mày ngài,
Mắt rưng rưng ngấn lệ -
Không biết lòng giận ai

Ngồi một mình ở núi Kính Đình

Đàn chim bay đi hết.
Chỉ còn lại đám mây.
Cùng ta ngắm không chán
Là núi  Kính Đình này.

Khúc Trường Môn oán(1)

Xuân đi, xuân đến đã bao lần.
Quế Điện vàng son úa bụi trần.
Trường Môn chênh chếch, soi người đẹp
Là chiếc gương tròn trăng cuối xuân.

Nỗi giận hờn nơi thềm ngọc

Thềm ngọc ướt sương đêm.
Chăn thấm đầy hơi lạnh.
Buồn, những muốn nâng rèm
Ngắm trăng thu lấp lánh.

Bài hát sông Lục Thủy

Sông Lục Thủy, trăng lên,
Hái rau tần; hoa sen
Như có gì muốn nói
Làm buồn khách trên thuyền.

Tặng vợ

Ba trăm sáu chục ngày,
Ngày nào cũng uống say.
Tiếng là vợ Lý Bạch
Mà phải khổ thế này?

Ngắm cảnh cũ đài Cô Tô

Khúc hát Lăng Ca, liễu mấy hàng
Chớm xuân, hé nụ giữa vườn hoang.
Vầng trăng từng được Tây Thi ngắm
Giờ trôi đơn độc giữa Tây Giang.

Đêm xuân ở Lạc Dương, nghe tiếng sáo

Nhà ai sáo ngọc thổi du dương
Theo gió ngân vang khắp Lạc Dương.
Sáo lại thổi bài buồn "Bẻ liễu",
Ai nghe không chạnh nhớ quê hương.

Thơ đề trên bia Bắc Tạ

Làm quan phải đổi đến Trường Sa,
Ngoái lại Trường An chẳng thấy nhà.
Chỉ nghe từ phía lầu Hoàng Hạc
Sáo buồn ai thổi "Lạc Mai Hoa".

Bài hát vầng trăng núi Nga My

Nửa vầng trăng sáng núi Nga My.
Trăng soi xuống nước, nước trôi đi.
Rời bến Thanh Khê về Thục Giáp,
Chờ mãi tin anh, chẳng thấy gì.

Tiếp hình bộ thị lang là Chú Hoa và trung thư xá nhân Giả Chí
khi đi chơi hồ Động Đình

Động Đình, trăng sáng phía bờ tây.
Phía bắc Tiêu Tương chim nhạn bay.
Mải hát trên thuyền bài "Bạch trữ,"
Sương ướt bao giờ áo khách say.

Khúc hát hái sen ở khe Nhược Da

Mấy cô gái trẻ hái hoa sen,
Chốc chốc tiếng cười lại rộ lên.
Trâm cài, như nước, lung linh nắng.
Gió tung tà áo bay hai bên.


Tiễn khách về Ngô

Xóm ven sông mưa ướt.
Tiệc vãn, cánh buồm nâu.
Lướt trên nghìn ngọn sóng
Là về đến Ngô Châu.
Trên cồn hoa nở rộ.
Liễu rủ bóng bên cầu.
Tiễn khách xong, rỗi việc,
Phủi tảng đá, ngồi câu.


Tiễn bác Trương đi Giang Đông

Đúng lúc gió thu thổi,
Bác Trương đi Giang Đông.
Biển lớn, cánh buồm nhỏ.
Chim nhạn, trời xanh trong.
Ngày đang tàn, sắp tối.
Lòng khó hẹn với lòng.
Ở Ngô, nhìn trăng sáng,
Liệu có nhớ nhau không?


Nghe sư nước Thục, tên Tuấn, gẩy đàn cầm

Từ núi Nga Mi xuống,
Sư Thục tay ôm đàn,
Vì ta gẩy một cái,
Như thông reo trên ngàn,
Như nước rửa lòng khách,
Hòa vào tiếng chuông ngân.
Mải đàn, quên trời tối.
Mây thu đang xạm dần.


Đêm đậu thuyền ở bến Ngưu,
nhớ chuyện ngày xưa

Đậu thuyền bến sông Tây.
Trời xanh không gợn mây.
Lên thuyền ngắm trăng sáng,
Nhớ họ Tạ lắm thay.
Muốn ngâm thơ, chỉ tiếc
Người ấy không ở đây.
Sáng dong thuyền đi sớm.
Lá phong úa rơi đầy.


Tặng Mạnh Hạo Nhiên

Ta vốn yêu thầy Mạnh,
Tiếng phong lưu hơn người.
Trẻ - bỏ quan, từ chức.
Già - về núi nằm chơi.
Say trăng trong chén rượu,
Mê hoa quên sự đời.
Như núi cao tinh khiết -
Một tấm gương sáng ngời.


Tiễn bạn

Núi xanh chắn phía bắc.
Trăng sáng ở bên đông.
Nơi đây từng tiễn biệt.
Nổi trôi thân cỏ bồng.
Tình bạn như chiều xế.
Ý người tựa mây hồng.
Vẫy tay, chào ly biệt,
Tiếng ngựa nghe não lòng.


Từ thành Sa Khâu, gửi Đỗ Phủ

Nào có việc gì đâu.
Nằm khểnh ở Sa Khâu.
Bên thành cây cổ thụ
Buông những tiếng thu thâu.
Bài hát Tề lạc điệu.
Rượu nước Lỗ say lâu.
Nhớ anh như sông Vấn
Trôi về nam đục ngầu.


Thăm đạo sĩ Đái Thiên Sơn, không gặp

Tiếng suối reo, tiếng chó.
Sau mưa đào thêm hồng.
Cây rậm, nai lấp ló.
Tiếng chuông tắt trên không.
Suối treo lưng chừng núi.
Trúc xanh, mây bập bồng.
Đạo sĩ đi đâu nhỉ?
Buồn, tựa đứng gốc thông.


Mùa thu, lên lầu Bắc của Tạ Diễn ở Tuyên Thành

Thật đẹp thành bên sông.
Sáng sớm trời xanh trong.
Chiếc cầu treo lơ lửng.
Nước như gương, xuôi dòng.
Khói bếp làm cây lạnh.
Thu nhuộm lá ngô đồng.
Lên lầu Bắc hóng gió,
Bùi ngùi nhớ Tạ Công.


Tìm nhà ở ẩn của thầy Ung

Núi xanh cao ngang trời.
Quanh năm chỉ dạo chơi.
Vén mây tìm đường cũ.
Tựa cây nghe thác rơi.
Trên ngọn hạc đang ngủ.
Dưới gốc trâu nghỉ ngơi.
Chuyện vãn, chiều ngả bóng,
Một mình xuống với đời.


Bài hát mùa thu của nàng Tử Da
  (bài một)

Gái La Phu đất Tần
Hái dâu bên hồ vắng.
Tay trắng vít cành xanh.
Má hồng thêm dưới nắng.
Tằm đói, em phải về,
Xin chàng đừng hỏi gặng.


Bài hát mùa thu của nàng Tử Da
  (bài hai)

Trăng xế ở Tràng An.
Tiếng đập vải râm ran.
Gió thu không ngớt thổi.
Thương người ở Ngọc Quan.
Bao giờ chồng trở lại?
Bao giờ giặc mới tan?


Thơ đề nhà ẩn của bạn ở Đông Khê

Đỗ Lăng có bác rất thanh liêm,
Chọn đất Đông Khê gửi nỗi niềm.
Nhà cạnh núi xanh như Tạ Diễn.
Liễu buông trước cửa giống Đào Tiềm.
Chim đón mùa xuân sau viện thuốc.
Cỏ hoa mời rượu múa trước thềm.
Đãi khách trong mâm toàn muối trắng,
Nhưng vui, khách chủ uống say mềm.


Cảm nghĩ mùa xuân

Dâu Tần thấp, xanh biếc.
Cỏ Yên như tơ mềm.
Thiếp chờ chàng trở lại.
Lòng quặn đau trong đêm.
Gió xuân không quen biết,
Sao cứ thổi vào rèm?


Một mình uống rượu dưới trăng
  (trích)

Một mình một bầu rượu
Ngồi uống bên khóm hoa.
Nâng chén mời trăng sáng,
Thêm bóng nữa là ba.
Trăng không biết uống rượu.
Bóng lẽo đẽo theo ta.
Thì đành cùng trăng, bóng,
Ta uống chờ đông qua.


Một mình uống rượu dưới trăng
  (trích)

Tháng Ba, thành Hàm Dương
Hoa nở đẹp lạ thường.
Vậy thì hãy uống rượu.
Ngày xuân chớ buồn thương.
Một chén quên trời đất,
Đời biết đâu mà lường.
Uống say, khinh thiên hạ,
Ta ôm gối lên giường.


Một mình uống rượu dưới trăng
  (trích)

Rượu chỉ ba trăm chén,
Mà ngàn vạn cái buồn.
Để cái buồn không đến,
Ta phải uống rượu luôn.


Nhớ biên cương

Chàng đi năm ngoái đúng ngày này.
Lúc ấy trong vườn bươm bướm bay.
Giờ thiếp nhớ chàng, mây nước Tấn
Bị tuyết che mờ ở núi Tây.
Thư đi ải Ngọc ba nghìn dặm,
Muốn gửi cho chàng, chàng có hay?


Ý thu

Yên Chi lá vàng rụng.
Thiếp lên đài nhìn ra.
Thiền Vu thu đã đến.
Mây vần trên biển xa.
Lính Hồ ngoài bãi cát.
Sứ Hán mới về nhà.
Người đi không trở lại,
Cỏ úa, lòng xót xa.


Ý nghĩ mùa thu

Gió thu thật mát mẻ.
Trăng thu thật sáng trong.
Lá rơi, tụ rồi tán.
Con quạ lạnh xù lông.
Biết bao giờ gặp lại?
Nhớ nhau, chợt chạnh lòng.


Thơ để lại núi lúc chia tay ở quán Kim Lăng

Lễ phép, gái Ngô mời uống rượu.
Gió xuân, trong quán thoảng hương nhài.
Bè bạn Kim Lăng về tiễn biệt,
Mọi người uống rượu, chẳng chừa ai.
Đem so dằng dặc tình ly biệt,
Sông kia đang chảy ngắn hay dài?

 

Cập nhật ( 25/08/2011 )
 
< Trước   Tiếp >
blog comments powered by Disqus