|
Trang 1 / 2 Nguyễn Bỉnh Khiêm Tác giả: Sinh 1491, mất 1585, hiệu Bạch Vân cư sĩ, học giả, nhà thơ nổi tiếng thế kỷ 16, người Vĩnh Bảo tỉnh Hải Dương, đậu trạng nguyên năm 45 tuổi, còn gọi là Trạng Trình. Tác phẩm: "Bạch Vân quốc ngữ thi tập", "Bạch Vân am thi tập" và một số bài văn chữ Hán, các truyện sấm ký. Cảnh mùa hè
Ngày dài, cửa thoáng, quán Trung Tân. Hương sen theo gió tỏa xa gần. Vô hạn tình thơ ai hiểu hết. Trên lầu chiều xế, tiếng ve ngân. Tự thuật
Tuổi vừa bẩy chục đã từ quan, Về nơi núi cũ sống an nhàn. Ngủ đến mặt trời cao mới dậy. Đã chắc Thanh Vân hơn Bạch Vân?(1) Tiết trung nguyên xá tội vong nhân(2)
Trời đất không tha kẻ bạo tàn. Sao có tết này ở thế gian? Mong cửa từ bi cùng phép lạ Cứu người ngay thực khỏi lầm than. Ngụ hứng (Bài một)
Một bên là chợ, một bên làng. Ao vườn có đủ, cũng khang trang. Am quán thư nhàn, xuân mãi trẻ. Cảnh đẹp như tranh, đến ngỡ ngàng. Suối chảy, tiếng đàn nghe thêm vọng. Cây che, cành đẹp giấc mơ màng. Mừng thấy đạo Nho chưa héo lụi, Mà vẫn đang phơi giữa nắng vàng(1). Ngụ hứng (Bài hai)
Uống rượu ngắm sông buổi xế tà. Dân chài đâu đó, hát xa xa. Trời tạnh, dịu dàng cơn gió thổi. Bên sông cây mọc tốt, xùm xòa. Nhớ quê lúc tỉnh, thương hoa cúc. Khi say dễ ướt mắt người già. Bao giờ trở lại thời Nghiêu Thuấn,(2) Để thấy càn khôn lại thái hoà. Ngụ hứng (Bài ba)
Đeo đuổi công danh chỉ phí đời. Quay lại ruộng đồng sống thảnh thơi. Giặt áo, ngoài khe luôn sẵn nước. Ngắm hoa, không sợ "khách" qua chơi. Áo mũ nhà nho làm thân khổ.(1) Tận tụy việc công chẳng mấy người. Lo trước nhưng vui sau thiên hạ -(2) Ta nguyện trong lòng chẳng phút ngơi. Ngụ hứng (Bài bốn)
Chọn đất dựng nhà cạnh suối trong. An nhàn vui thú với non sông. Sáng dạo vườn rau, sương dính dép. Đêm chơi xóm lưới ánh trăng lồng. Lui, tiến, chơi cờ luôn tính trước. Buông, giật, đi câu cũng bận lòng. Lầu son xin khách đàn khe khẽ, Kẻo nhỡ làm ta tỉnh giấc nồng. Ngụ hứng (Bài năm)
Chán đời ô trọc, lánh phù hoa, Về quán Trung Tân ta với ta. Hữu tình sơn thủy, người nhân trí.(1) Sách nhiều đủ hiểu hết gần xa. Trăng thanh gió mát, vui ngâm vịnh. Khắp lượt quen thân, trẻ đến già. Bên sông nghe sáo dân chài thổi, Trong đầu vang điệu "Lạc Mai Hoa".(2) Ngụ hứng (Bài sáu)
Không hám giàu sang chuốc nợ đời. Ở ẩn về già sống thảnh thơi. Làm thơ có sẵn hoa, cây cỏ. Bên song chim én lượn đầy trời. Thư sinh mà dám bàn "tam lược", (1) "Tứ tri"(2) thử hỏi được bao người? Đời này thực sự tìm chân lý - Sông Hàn(3) hãy ngắm ánh trăng bơi. Ngụ hứng (Bài tám)
Bất tài, không giúp được người ngay. Vườn xưa trót hẹn, lại về đây. Nói mình trong sạch, e hơi quá. Muốn trốn cái già nên uống say. Núi nhuộm sắc thu, xanh lại nhạt. Sông lồng bóng nguyệt, nước lung lay. Chẳng vướng cơ mưu, lòng nhẹ nhõm. Cổng tre Tân Quán mở đêm ngày. Ngụ hứng (Bài mười)
Bạch Vân(1) am nhỏ, mạch khe nông, Được hưởng mà không mất một đồng. Thanh khiết trên đời ai kẻ sĩ, Riêng ta như ở chốn tiên bồng. Cúc thơm ba luống như Bành Trạch.(2) Nhà tranh đôi chái giống Lư Đồng.(3) Cũng riêng một cõi, ta là chủ, Uống rượu ngắm trăng và hát ngông. Tự thuật
Bao người tráng kiệt thế xưa nay, Cũng đành tạm náu lúc không may. Ta xưa là khách nơi lầu tía, Giờ bạn non sông ở chốn này. Có đủ mùa xuân, hoa với lá, Có đàn, có rượu, uống kỳ say. Một mình đứng ngắm hoàng hôn tắt. Mặc gió đầu trần thổi tóc bay. Ngẫu hứng
Thấm thoắt đã già, hơn sáu mươi. Tự thấy mình ngông, những ngậm cười. Ham muốn làm quan giờ chẳng có. Quán nhà, hết ngủ lại ngồi chơi. Thanh thản ngắm hoa, nghe chim hót. Uống rượu ngâm thơ, hưởng thú đời. Kìa sáo nhà ai ngoài xóm vắng. Chiều xế, ngà ngà, gió lả lơi... Ngụ hứng quán Trung Tân (Bài một)
Nhà vắng không vương chút bụi trần. Dòng sông lờ lững chảy kề sân. Thuyền cá chiều chiều vào ghé đậu. Hương thơm rau quế khách xa gần. Mừng được tạm yên thời loạn lạc. Thẹn chẳng có tài để cứu dân. Nhàn nhã ngồi chơi, nhờ ngọn gió Đưa vào cốc rượu chút mùa xuân. Ngụ hứng quán Trung Tân (Bài năm)
Nhà lá vài gian cạnh bến sông. Hai bờ xanh nhạt, nước mênh mông. Trăng lạnh, gió yên, buồm rũ xuống. Mây núi xa xa tựa dáng rồng. Đêm vắng, chuông chùa nghe thật rõ. Le lói làng bên ánh lửa hồng. Tiếc chẳng phò vua, do tuổi tác, Trước sau tuy vẫn một tấm lòng. Cảm hứng
Ai người có thể cứu muôn dân Bị giặc xâm lăng, đợi chết dần? Hại cả con trâu và ngọn núi, Bừa bãi bắt giam, luật bất cần. Mòn mỏi dân mong người dẹp loạn, Mà đời chẳng có tướng cầm quân. Lại đúng vào khi đang nạn đói, Biết tìm đâu nổi chốn nương thân?
|