Trang chủ arrow Thơ dịch arrow Thơ chữ Hán của Nguyễn Trãi - Cổ thi Tác dịch
Thơ chữ Hán của Nguyễn Trãi - Cổ thi Tác dịch PDF In E-mail
Người viết: Thái Bá Tân   
28/10/2006
Mục lục bài viết
Thơ chữ Hán của Nguyễn Trãi - Cổ thi Tác dịch
Trang 2

 

Tác giả: Sinh 1380, mất 1442, thi hào dân tộc, sinh ở Thăng Long, con Nguyễn Phi Khanh, có công lớn trong việc giúp Lê Lợi chiến thắng quân Minh, bị giết oan trong vụ án Lệ Chi viên. Tác phẩm: "Quốc âm thi tập", "Quân trung từ mệnh tập".


Tiếng chày đập vải mùa thu ở xóm nhỏ

Tiếng chày đập vải rộn khắp sông.
Đêm vắng, khách nghe chợt chạnh lòng.
Vợ người lính ải vào tiếng nện
Gửi hết tâm tư nỗi nhớ chồng.


Buổi chiều đứng trông

Bao la trời rộng, nước bao la.
Cuối thu, lá đỏ rụng quanh nhà.
Mang nặng việc đời, chưa ẩn dật.
Thèm thành chim trắng lượn bên hoa.


Thơ đề ở Vân Oa

Nắng chếch rèm thưa, giường sách đầy.
Ngoài vườn gió thổi, trúc lung lay.
Rỗi chẳng làm gì, ôm gối ngủ.
Cửa sổ, tất nhiên, mở suốt ngày.


Ngẫu hứng

Đời là giấc mộng, thật mong manh.
Tỉnh mộng, than ôi, việc chẳng thành.
Những muốn suốt đời ngồi đọc sách
Bên dòng suối nhỏ, giữa rừng xanh.


Giấc mộng trong núi

Quanh động Thanh Hư trúc mọc dày.
Suối như màn kính, gió lung lay.
Đêm qua trăng sáng trong giấc ngủ,
Mơ cưỡi hạc vàng bay lên mây.


Đề bức hoạ "Chim núi gọi người"

Trong núi chim kêu như gọi người.
Con chim tranh vẽ giống ngoài đời.
Rỗi treo bên cửa, đêm trong mộng,
Cứ ngỡ người xưa ghé lại chơi.


Bến đò xuân đầu trại

Cỏ xuân đầu bến rối như mây.
Lại mưa, sông nhỏ nước dâng đầy.
Con đường bên cạnh dài heo hút.
Gối bãi, thuyền côi ngủ suốt ngày.


Đề chùa Đông Sơn

Hiếu trung hai nỗi vấn vương lòng.
Ước hẹn không thành, thẹn núi sông.
Ba mươi năm ngủ trong đời tục.
Chim hót như xui: Tỉnh giấc nồng!


Cuối xuân tức cảnh

Các cửa phòng văn đóng suốt ngày.
Khách tục không hề bước đến đây.
Chim quyên buồn hót thương xuân muộn.
Ngoài vườn hoa nở, mưa lây rây.


Nghe mưa

Phòng tối, đêm tĩnh lặng,
Ngồi nghe mưa một mình.
Mưa não nề buốt lạnh,
Rơi thánh thót năm canh.
Tiếng chuông như ngái ngủ,
Bên cửa, trúc rùng mình.
Thơ đọc mãI, khó ngủ,
Thức tới rạng bình minh.


Tặng bạn

Thương bạn nghèo, lại bệnh,
Cũng phóng túng như ta.
Sách đọc dăm ba quyển,
Đều làm khách phương xa.
Nông cạn, vô tích sự,
Chỉ giỏi nghịch như ma.
Hẹn cùng về làng Nhị,
Thử làm việc nông gia.


Gửi bạn

Vất vả quanh năm, chán sự đời.
Mọi việc đành cam phó mặc trời.
Tấc lưỡi đang còn, còn nói được.
Thân còm chưa chết, chỉ nằm chơi.
Vụn vặt thời gian trôi, khó giữ.
Quán trọ đêm đêm lạnh đất người.
Đọc sách mười năm mà kiết xác,
Ăn toàn rau củ để cầm hơi.


Thanh minh

Từ ngày lưu lạc phải đi xa,
Thanh minh mấy bận đã trôi qua.
Mồ mả tổ tiên không được viếng.
Vất vả mười năm, mấy xót xa.
Khi tạnh, khi mưa, thời tiết lạ.
Xuân vãn, đồ mi cứ nở hoa.
Gượng nâng chén rượu tìm khuây khỏa,
Vợi bớt ngày đêm nỗi nhớ nhà.


Đêm thu khách cảm

Treo chiếu làm mành, quán trước thôn.
Ủ tay đọc sách buổi hoàng hôn.
Gió thổi lá rơi, thương lữ khách.
Đêm mưa đèn lạnh, giấc mơ buồn.
Sau loạn người quen không thấy nữa.
Buồn nhìn đau đớn cảnh càn khôn.
Cuối cùng muôn việc đều hư ảo,
Nói chi Phàm, Sở mất hay còn.


Ngày hạ ngẫu tác

Gia truyền chỉ có tấm chăn xanh.
Loạn ly, may được sống yên lành.
Xưa nay mọi việc do trời định.
Đời người như giấc mộng trôi nhanh.
Nửa giường gió mát tha hồ ngủ.
Một vò rượu trắng vợi lòng anh.
Duy vẫn nhớ quê, mong lại được
Quay về sông núi, mái nhà tranh.


Sau loạn, đến Côn Sơn, cảm tác

Mười năm thấm thoắt đã xa nhà.
Quay về tùng rậm, cúc ra hoa.
Có hẹn với rừng mà nhỡ hẹn.
Cúi đầu, chỉ biết trách mình ta.
Làng quê quen thuộc mà như lạ.
Thân còn nguyên vẹn buổi can qua.
Bao giờ được dựng lều trên núi,
Múc nước khe sâu để uống trà?


Đêm đậu thuyền ở Lâm Cảng

Triều dâng, cửa lạch buộc thuyền con.
Chuông chùa văng vẳng giữa hoàng hôn.
Ngoài thuyền tầm tã mưa không dứt.
Trong vịnh thi nhau sóng dập dồn.
Hư danh phú quý không tơ tưởng.
Giấc mộng phù sinh cũng chẳng còn.
Chí khí làm trai luôn giữ trọn,
Không để mòn hao bởi nỗi buồn.


Cửa biển Thần Phù

Gửi lòng theo cánh nhạn về quê.
Cửa biển, chiếc thuyền như lá tre.
Núi như giáo dựng bày sau trước.
Sóng tựa rồng phun, vỗ bốn bề.
Trời đất gặp nhau thành cửa biển.
Nhớ ai lấy đá đắp thành kè.
Trời nước mênh mông, chèo tạm gác.
Xế chiều, sông lạnh, gió se se.


Đêm đậu thuyền ở cửa biển

Xa nhà đã mấy chục năm nay.
Đêm buộc thuyền thơ ở bến này.
Sóng gợn mênh mang, trăng chiếu lạnh.
Trên bờ cao thấp những lùm cây.
Ơn nước chưa đền, mai đã bạc.
Thời gian như nước tuột qua tay.
Lo trước vui sau, luôn nghĩ ngợi.
Chăn lạnh ngồi ôm đến rạng ngày.


Thơ viết trong thuyền hộ giá,
tiết thượng nguyên

Hai bên ngàn vạn đuốc màu hồng.
Con thuyền gặp gió, lướt trên sông.
Lâu đài ảo giác tan trong gió.
Ba canh kèn trống dục vang đồng.
Bập bềnh mặt nước, trăng như ngọc.
Gậy tiên tua tủa vút tầng không.
Gần sáng trên thuyền vừa chợt giấc.
Tưởng nghe Trường Lạc tiếng chuông đồng.


Mừng được về Lam Sơn

Quyền mưu vốn để diệt tham tàn.
Nghĩa nhân lo nước được bình an.
Kinh đô quan giỏi, nhà nho ấm.
Biên cương không giặc, lính an nhàn.
Phương xa dâng lụa, tranh vương hội. (1)
Đất nước phục hồi, thấy Hán quan.
Giặc bắc dẹp xong, trời gió lặng.
Muôn đời Nam quốc trọn giang san.


Đêm thu cùng ngâm thơ với

Hoàng Giang Nguyễn Nhược Thủy
Rụng đầy lá đỏ, kín sân con.
Đầy thềm trăng sáng, dẫu hoàng hôn.
Xuyên chín tầng mây, sương ướt đẫm.
Dế lạnh bốn bề cứ nỉ non.
Chớm thu gió thổi, cây xao động.
Ngân Hà xê dịch, chuyển càn khôn.
Phòng văn không ngủ, ngồi đơn độc.
Làm thơ bày tỏ tấm lòng son.


Ngẫu nhiên viết thành thơ

Làm quan mà rỗi, sướng thân ta.
Chẳng thiết giao du, cứ ở nhà.
Sáng dậy đốt trầm, mây sát cửa.
Tùng reo bên gối, tối pha trà.
Chăm chỉ tu thân, làm việc thiện.
Đọc nhiều mụ óc, chóng thành ma.
Cái bệnh suốt đời không thực tế,
Về già có vẻ nặng thêm ra.


Đêm thu ở đất khách, cảm hứng

Xạc xào tiếng gió thổi cành cây.
Làm buồn lòng khách bấy lâu nay.
Lá úa vàng sân hơn quá nửa.
Đèn xanh mưa hắt mấy canh chầy.
Bệnh lắm, xương còm nên ngủ ít.
Việc quan nhàn nhã cũng thành hay.
Bớt nghĩ một điều, thêm một sướng.
Được thua không tính nữa từ nay.


Tức cảnh

Hiên, song đều nhỏ, cảnh thanh bần.
Nhà quan mà chẳng khác nhà dân.
Dưới cây đọc sách, lòng thanh thản,
Trên sông câu cá, thú an nhàn.
Mưa tạnh, hơi thu xuyên cửa sổ.
Gió chiều, lá rụng, múa ngoài sân.
Nằm khểnh bên song, không lụy tục,
Thư thái lòng ta chẳng vướng trần.


Núi Dục Thuý (1)

Núi kề ngay cửa biển.
Trước đã từng tới đây.
Như búp sen trên nước,
Cảnh thần tiên ngất ngây.
Tháp có hình trâm ngọc.
Nước như gương, soi mây.
Chợt nhớ Trương Thiên bảo(2)
Bia còn lưu nơi này.



Cập nhật ( 25/08/2011 )
 
< Trước   Tiếp >
blog comments powered by Disqus