|
Tác giả: Cụ Hoàng Văn Hòe sinh năm 1848 ở làng Phù Lưu, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh, biệt hiệu Hạc Nhân; đỗ tiến sĩ năm 1880 (Tự Đức thứ 13), từng làm tri phủ huyện Kiến Xương, Thái Bình, sau treo ấn từ quan tham gia chống Pháp với đề đốc Tạ Hiện và vua Hàm Nghi; không rõ năm mất. Tác phẩm: Tập thơ chữ Hán "Hạc Nhân Tùng Ngôn" Hoàng Văn Hòe là cụ tổ dịch giả Hoàng Thúy Tòan (Thúy Toàn) hiện nay.
Hoa cúc
Chợt thèm uống rượu lúc thu sang. Hoa nở ngoài sân tựa núi vàng, Cái nghèo vẫn thế. Ta yêu cúc Có phải vì hoa giống họ Hoàng? Đêm nghe tiếng sóng
Suốt ngày đi ven biển, Nghe sóng đánh ào ào. Đêm chợt tỉnh, không hiểu - Tiếng sóng hay mưa rào? Đi thuyền trên sông, xuất khẩu thành thơ
Nửa đời lưu lạc, kiếp bơ vơ. Lánh bụi Trường An, sống vật vờ. Vất vả quanh năm, ngày rỗi việc, Chơi thuyền một chuyến hóa nhà thơ. Cao hứng ở quán bên sông (bài bốn)
Bừa bộn bình trà với bút nghiên, Tóc xù, chốc chốc hứng, xướng lên. Trẻ con chỉ trỏ: Ông này lạ, Nửa giống người khôn, nửa giống điên. Cao hứng ở quán bên sông (bài năm)
Đất trời hòa lẫn, sáng long lanh. Núi sạch sau mưa, bệnh cũng lành. Muốn tìm bạn cũ, không tìm được, Đành ngắm thông già, ngắm núi xanh. Cao hứng ở quán bên sông (bài tám)
Đang xuân, thật đẹp cảnh ven sông. Nhìn hoa, bất chợt xốn xang lòng. Gặp người, hỏi chuyện làng quê cũ: Lúa ngô có tốt, được mùa không? Trên thuyền về An Định
Thuyền về đến bến, trời tan mây, Mưa tạnh, xa xa cánh nhạn bay. Sóng biếc, cỏ cây như tranh gấm. Xin hỏi: Ai thêu đẹp thế này? Cầu trên sông Hương
Chiếc cầu, trăng xế, bắc qua sông, Thuyền bán, thuyền mua đứng giữa dòng. Tiếng mái chèo khua xen tiếng hát, Thêm nữa tiếng người ở phía đông. Đền thờ trạng nguyên Mạc Đỉnh Chi
Sân ngập ánh trăng, cỏ mọc dày, Dấu thành còn đó giữa rừng cây. Bốn bề tĩnh mịch, buồn man mác. Tương truyền họ Mạc dạy nơi này. Sáng sớm ra đi từ Hà Nội, viết trên thuyền khi qua Vị Thành,
Buồm căng, trời nhiều gió. Ráng làm cây rực hồng. Lòng khách như nước chảy. Trời se se chớm đông. Mái chèo khua không nghỉ. Đàn thơ, chén rượu nồng. Đã mấy đêm mưa khói. Trong mộng, vượt nam sông. Đi giữa rừng Cổ Pháp
Tiễn người buổi sáng giữa rừng cây. Nước khe rửa sạch bụi lòng này. Xế bóng, mặt trời còn rực rỡ. Giật mình chim hót, gió lung lay. Thời loạn, tiều phu khinh phép nước. Chủ đói, người hầu túi nhẹ tay. Nỗi buồn ai hiểu mà tâm sự, Họa có chút tình, chỉ áng mây. Sông Hương, đêm trên thuyền
Sương khói trên sông, cánh nhạn chao. Chợt nhớ thuyền con xưa, thưở nào. Mây nhàn cùng khách tranh sang bến. Người xưa ngắm cảnh, dạo lầu cao. Nhiều nước, vùng này hè vẫn mát. Dân quen triều biển lớn, mưa rào. Trời in bóng nước, trông mồn một, Ngỡ nếu buông câu, câu được sao. Lên núi Phật Tích
Nhàn rỗi lên chơi ở núi này. Thanh tao sông nước, núi và cây. Tùng trúc kề bên, chùa phía dưới, Lâu đài in ngược, sóng lung lay. Núi chạy dồn nhau, chừng mỏi gối. Chuyện đời thua được chẳng hề hay. Vương lang1) ngày trước giờ đâu nhỉ? Chắc bận chơi cờ giữa đám mây. 1). Theo truyền thuyết, xưa có chàng Vương Chất lên núi Phật Tích, thấy hai ông già râu tóc bạc phơ đang chơi cờ bên bàn đá. Tò mò, chàng để rìu xuống ngồi xem. Hết ván cờ, ngoảnh lại nhìn thì thấy cán rìu đã mục nát. Chàng hiểu chàng đã lạc vào cõi tiên, nơi một ngày bằng trăm năm. Thành Diễn Châu
Diễn Châu gần biển, cảnh vui thay. Tạm dừng xe ngựa, ngắm nơi này. Trên cạn ốc sò thành lũy cứng, 1) Dưới sông tôm cá khóc đêm ngày. Chợt nhớ người xưa khi tựa cửa, Ngắm chiều ráng đỏ, cánh chim bay. Đã bốn chục năm, buồn ngẫm lại - Nhỏ nhẹ cuộc đời tựa áng mây. 1). Dọc bờ biển Diễn Châu nền đất chủ yếu được tạo thành bởi nhiều lớp xác ốc sò bị nén cứng. Nhân dân địa phương thường đào lên làm gạch xây nhà. Ngâm vịnh với ông già cùng làng
Sáu mươi chín tuổi đã là già. Quá đủ đau buồn với chúng ta. Đuổi người, năm tháng như tên bắn. Công danh rốt cục cũng thành ma. Soi gương thấy tóc lâm râm bạc. Sáng trưa chiều tối uống ngà ngà. Chung qui nhàn nhã là hơn cả. Hết chơi với cháu, lại trồng hoa. Thơ đề miếu Cổ Loa
Một mình sừng sững giữa trời mây. Một thời dấu vết vẫn còn đây. Nỏ thần ngày trước không còn nữa, Còn lại thành hoang cỏ mọc dày. Bóng trúc đung đưa, sương sớm lạnh, Bờ lau trăng trắng cánh cò bay. Đứng tựa lan can, ghi cảm xúc. Nước ao rửa ngọc, ngẫm buồn thay.
|