Trang chủ arrow Thơ sáng tác arrow Thơ tám câu
Thơ tám câu PDF In E-mail
Người viết: Thái Bá Tân   
11/10/2006
Mục lục bài viết
Thơ tám câu
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5

Thơ tám câu

1
Mưa xuân như tung bụi,
Nhẹ nhàng gieo lên tôi.
Li ti muôn giọt nước
Đậu lên đầu, lên môi.

Mưa xuân, mưa xuân rơi,
Tay tôi nâng từng hạt.
Mưa xuân, mưa ngoài trời,
Trong lòng tôi dịu mát.


2
Tháng Giêng đó đây pháo nổ,
Cô gái nhìn tôi mỉm cười.
Vui xuân, người đi đầy phố
Hoa tươi mà người cũng tươi.

Tháng Giêng trời vừa đủ lạnh
Cho người có áo đem khoe.
Chốc chốc mấy bà quảy gánh,
Gánh hoa như gánh xuân về.


4
Trời mưa suốt đêm,
Cây nhãn sau vườn mỗi lần có gió
Lại cúi xuống đập vào cửa sổ,
Như xin vào phòng tôi.

Trời mưa suốt đêm,
Như cây nhãn run trong mưa, tôi lạnh,
Tôi giơ hai tay bất hạnh...
Nhưng biết gõ vào phòng ai?


5
Anh mời tôi đến thăm anh,
Nhưng rồi anh quên, chắc vậy,
Để tôi phải ngồi một mình
Bên bàn với chùm hoa giấy.

Ừ  tôi có thể thơ ngây -
Anh yêu hoa nào chẳng vậy!
Nhưng sao gặp anh sau này
Tôi cứ nghĩ về hoa giấy.


6
Tôi yêu em, tôi nói tôi yêu,
Nói hết những điều gì tôi nghĩ.
Có thể tôi không tế nhị
Và quá thật thà nên em chẳng tin tôi.

Em nghĩ gì qua im lặng,
Qua ánh mắt em nhìn?
Lẽ nào muốn để em tin,
Tôi cần nói dối?


8
Tôi ngồi kéo đàn em múa,
Bỗng nhớ tới Hồ Thiên Nga
Thương cô gái thành chim nhỏ
Hồ xanh phải sống thay nhà.

Tôi ngồi kéo đàn em múa
Bỗng nhớ tới hàng bạch dương...
Bên ấy, một cô có thể
Chờ tôi, đang đứng bên đường


9
Tôi đặt tay lên phím đàn -
Không theo ý tôi, đàn rung sai, yếu nhẹ
Bạn tôi nghe nhìn tôi: không phải thế!
Nỗi buồn của tôi là từ đây.

Tôi cầm bút làm thơ -
Thơ không nói những điều tôi muốn nói
Có người xem còn lắc đầu: giả dối!
Nỗi buồn của tôi là từ đây!


10
Chưa bao giờ tôi nghe
Cái gì rơi khẽ thế
Như mưa xuân, nghe xem,
Càng nghe càng thấy khẽ.

Chưa bao giờ tôi nâng
Cái gì rơi nhẹ thế
Như mưa xuân, nâng xem
Càng nâng càng thấy nhẹ.


11
(CHÍN ANH)

Tôi không ngờ em gầy đến thế.
Xanh,
Như chiếc lá trên cành...
Thật khó tin em còn con gái.

Tôi không ngờ mắt em xinh đến thế,
Không ngờ cả nụ cười...
Thật khó tin: Chưa đến tuổi ba mươi,
Em đã sống mười ba năm Côn Đảo!


12
Bình minh không có mặt trời,
Nước mây một màu xám đục,
Chỉ sóng xô nhau thôi thúc,
Chỉ một cánh buồm chơi vơi.

Chỉ một cánh buồm chơi vơi.
Trên biển, trong tôi nghiêng ngả,
Như tôi, biển còn tất cả
Chỉ một cánh buồm chơi vơi...


14
(CHIẾN)

Hăm tám tuổi chưa chồng,
Tóc rụng, da vàng vì ở rừng, sốt rét.
Thân gầy, khô đét..
Sau mười năm, tôi gặp Chiến hôm nay.

Sau mười năm, tôi gặp Chiến hôm nay,
Tôi và Chiến nhìn nhau không nói.
Mười năm đã làm em thay đổi,
Chỉ nụ cười và ánh mắt như xưa.


15
Có người chê tôi nhát gan -
Vâng thế nào cũng được.
Nhưng có hai nghề tôi không làm, xin nói trước,
Là chặt cây và chém người.

Có người chê tôi buồn cười -
Vâng, tôi không chối,
Nhưng có hai nghề tôi không làm nổi,
Là chém người và chặt cây.


16
Những chàng trai,
Rất tiếc những chàng trai,
Qua những cổ chai bia, mặt đỏ,
Suốt ngày nhìn dòng người đi qua...

Suốt đời nhìn cuộc đời đi qua,
Những chàng trai -
Rất tiếc những chàng trai -
Ngồi yên một chỗ.


17
Thơ có nhiều, rất nhiều trong đầu tôi,
Cả không ít thơ hay chắc vậy,
Nhưng chúng trốn, chúng nằm im đâu đấy,
Chỉ cần tìm, đưa chúng ra khỏi đầu tôi.

Và tôi tìm, tôi bới lục đầu tôi,
Nhưng bất lực, thơ vẫn nằm đâu đó,
Và tôi giận, tôi buồn, tôi đau khổ
Với cái đầu bị xáo trộn như đầu tôi.


18
Tuyết Matxcơva run rẩy,
Nắng Hà Nội đổ mồ hôi,
Và bị ép giữa hai cực ấy
Là tôi!

Bầu trời Việt Nam rực lửa,
Bầu trời Nga rất hiền lành
Và đau khổ là tôi ở giữa
Hòa bình và chiến tranh!


19
(TUYẾT Ở KHÁC-CỐP)

Đang đêm trời trở lạnh,
Gió bâng khuâng như nhớ nhà...
Sáng dậy, nhìn ra -
Tuyết!

Tôi nâng một cánh tuyết trên tay -
Tuyết ngỡ ngàng im lặng,
Như cảm giác ngỡ ngàng màu trắng
Của lần đầu nâng tuyết trên tay.



Cập nhật ( 11/10/2006 )
 
< Trước   Tiếp >
blog comments powered by Disqus