Trang chủ
XẢO NƯƠNG
Người viết: Thái Bá Tân   
14/05/2012
Thái Bá Tân
XẢO NƯƠNG
   
1
Phụ nữ ai cũng khổ,
Âu cũng chuyện bình thường,
Nhưng có lẽ khổ nhất
Ấy là nàng Xảo Nương.   

Theo Liêu Trai Chí Dị,
Nàng sinh ở Quảng Đông,
Nết na và xinh đẹp,
Đến tuổi được gả chồng.

Một anh chồng tử tế,
Béo tốt, da hồng hào,
Nhưng cái cần có nhất
Lại không có, buồn sao.   

Nên nàng khổ là đúng.
Tôi mời các cô, bà   
Hình dung cái khổ ấy -
Cứ suy mình mà ra.

Đêm tân hôn, khỏi nói,
Xảo Nương nằm thở dài.
Nàng thấy mình bị lỡm,   
Chẳng biết nói cùng ai.

Không thể đòi li dị
Chỉ vì chồng “khác người”.
Mà thời ấy nghiêm ngặt
Chuyện lăng nhăng, chơi bời.

Nên nàng buồn... mà chết.
Một dạng chết vì tình,
Tự nhiên và hợp lý.
Phải khen Bồ Tùng Linh.   

Nhân tiện đây, phải nói
Rằng thời đại chúng ta
Quả là rất tiến bộ,
Không chỉ chuyện ra tòa,

Mà cả chuyện sống thử
Của các cháu phổ thông,
Chuyện khoe “yêu” trên báo,
Chuyện “nhà nghỉ văn phòng.”

Chuyện thay đổi giới tính,
Chuyện vá cái gì gì.
Chuyện “đến mùa trả thóc,
Giờ thích thì yêu đi!”

Tóm lại là mọi chuyện
Liên quan đến ăn, nằm
Nhà nước đều cho phép.
Nhà nước ta muôn năm!

Tôi chỉ tiếc một việc
Là ngày xưa Xảo Nương
Chồng không có cái ấy
Mà chết sầu thảm thương.

Thế mà giờ đọc báo
Thỉnh thoảng thấy có bà
Cắt của chồng cái ấy
Rồi ném cho kiến tha.

Đúng là thật phí phạm.
Một hành động côn đồ.
Chắc, như các cụ nói,
Do sướng quá hóa rồ.   

Tôi thì tôi... Xin lỗi,
Hình như lại lạc đề.
Già rồi đâm lẩm cẩm,
Thích nói dài, chán ghê.

Tôi dừng ở đâu nhỉ?
À, nhớ rồi, cô nàng
Chết vì chồng, tội nghiệp,
Không có cái nghìn vàng.

Chết thành ma, hẳn thế.
Nhưng thành ma, Xảo Nương
Vẫn còn thích “chuyện ấy”.
Ngẫm kỹ, cũng bình thường.

Nên đội mồ, nàng dậy,
Đêm mưa phùn, lang thang
Mong tìm bắt ai đấy.
Cuối cùng được một chàng.

Bằng bùa yêu, ma thuật,
Nàng đưa anh chàng này
Lên giường mình cùng ngủ.
Trời vẫn mưa lây rây.

Bốn xung quanh yên tĩnh.
Đầy hy vọng, nàng chờ.
Nàng, một cô gái đẹp,
Ai có thể thờ ơ?

Thế mà chàng, thật láo, -
Theo lời Bồ Tùng Linh,
Con thân hào họ Phố,
Đẹp trai và thông minh. -

Lại nằm yên bất động,
Cả khi nàng mời chào,
Cả khi nàng trắng trợn
Hết ve vuốt lại cào.

Thấy mình bị xúc phạm,
Cuối cùng nàng cho tay
Sờ đúng vào chỗ kín,
Nhưng liền rút ra ngay.

Nàng bật dậy rồi khóc,
Khóc không thể nào im.
Mà không khóc sao được
Khi cái nàng cần tìm

Lại bé và rất ngắn,
Mềm nhũn như con tằm.
Đúng là nàng khổ thật,
Khổ cả dưới cõi âm.

May nàng tha không giết
Chàng đẹp trai, thông minh,
Vì biết anh chàng ấy
Đau khổ chẳng kém mình.

Giờ thì chúng ta biết
Rằng với thằng đàn ông
Giỏi, đẹp trai cũng vứt
Nếu không biết làm chồng.

Mà rồi xin phép hỏi:
Vị nào từng được ma
Đưa lên giường chung đụng?
Có thì cứ nói ra.

Điều ấy, nếu có thật,
Chưa hẳn xấu, đúng không?
Miễn là đừng bất lực,
Làm mất mặt đàn ông.

Tôi thì chưa may mắn
Rơi vào cảnh thế này.
Nếu có rơi, chắc hẳn
Không như anh chàng này.

2
Sau cú thất bại đúp,
Nàng Xảo Nương đa tình
Nghe nói không tìm bắt
Người đẹp trai, thông minh.   

Nàng thích người cục mịch,
Loại beo béo, to to.
Bồ Tùng Linh nói thế.
Tự nhiên tôi đâm lo.

Mà ma thì không chết,
Nên sống lâu, rất lâu.
Cũng nghe người ta nói,
Nàng chán đàn ông Tàu,

Và hiện giờ có mặt
Đâu đó ở nước ta,
Tìm người chung chăn gối,
Không phân biệt trẻ già.

Hơn thế, nàng trâng tráo
Chui vào phòng đàn ông,
Chứ không như ngày trước
Lang thang tìm giữa đồng.

3
Đêm qua, xin thú thật,
Lúc ấy khoảng một giờ,
Tôi đang thiu thiu ngủ,
Bỗng có ai bất ngờ

Xô nhẹ cửa, rón rén
Rồi nhảy tót lên giường.
Tôi mở mắt, kinh sợ:
Đúng là nàng Xảo Nương.

Nàng mặc chiếc áo đỏ,
Đầu có chiếc nơ xanh.
Mặt bôi phấn rất trắng,
Thơm như ngọn gió lành.

Tất nhiên nàng xinh đẹp.
Chỉ tiếc hình như gầy,
Chân và tay dài ngoẵng
Như hoa hậu ngày nay.

Tôi thích các nàng béo,
Nhưng là nhà ngoại giao,
Không muốn nàng thất vọng,
Nên vờ ngủ xem sao.

Phải thừa nhận tôi sợ,
Sợ, nhưng vẫn cứ chờ
Sẽ được nàng âu yếm,
Sẽ được nàng... bất ngờ

Tôi nhận một cú đá
Rất đau vào mạng hông.
Mở mắt: Ôi, Mụ Vợ!
“Ông béo dịch vào trong!”

Được, muốn dịch thì dịch.
Tôi úp mặt vào tường,
Tin chắc chắn Mụ Vợ
Đã đuổi nàng Xảo Nương.

Thế là nàng biến mất.
Nên khóc hay nên cười?
Tôi xin thề chuyện thật,
Kể ra cốt mọi người

Biết, đề phòng, cảnh giác:
Xảo Nương đang ở đây,
Có thể vào phòng bạn
Đêm mai, hoặc đêm nay.

Đi đường hãy để ý
Cô nào người nhàng nhàng,
Nơ xanh, áo màu đỏ
Thì đích thị là nàng.

Đêm, ngộ nhỡ nàng đến,
Phải bình tĩnh, ít ra
Cũng đừng để vợ biết
Kẻo tan cửa, nát nhà.

Hà Nội, 14. 5. 2012

 
Chiếc nhẫn lạ kỳ - đọc và kiểm tra mình hàng ngày
Người viết: Thái Bá Tân   
14/07/2011



1
Ở nước nọ, hình như là Tây Tạng,
Xưa có anh xuất xứ rất bình thường.
Tức nghèo đói, làm ăn không chểnh mảng,
Nhưng suốt đời vẫn lam lũ, đáng thương.
Thế mà chắc được sao nào chiếu sáng,
Đời anh chàng bỗng thay đổi - tai ương
Và bất hạnh rủ nhau đi, đi hẳn
Để nhường chỗ cho toàn điều may mắn.


2
Anh gặp may trong mọi điều, mọi nhẽ.
Từ đói ăn thành no đủ, thành giàu.
Rồi lấy vợ, lấy con nhà tử tế,
Rồi thành người nổi tiếng cũng rất mau.
Chẳng mấy chốc được đích thân hoàng đế
Mời vào cung, và chỉ mấy năm sau
Đã được bổ vào chức quan tể tưởng.
Tức tuyệt đỉnh quyền uy và sung sướng.


3
Một sáng nọ, ông quan may mắn đó
(Chỉ sau vua về quyền lực, tiền tài)
Sau bữa ăn đi vào nhà tắm Thổ
Để hưởng quyền thư giản giống như ai.
Trong nước ấm thoảng hương thơm cây cỏ
Ông ngâm mình, thiêm thiếp ngủ. Bên tai
Là tiếng hát các nàng tiên nô lệ
Và tiếng nước đài phun rơi nhè nhẹ.


4
Ông tận hưởng những phút giây êm ái,
Thầm cảm ơn số phận đã cho mình.
Ông biết ông thành giàu sang, vĩ đại
Cũng là nhờ giúp đỡ của thần linh.
Nhưng vận may có kéo dài mãi mãi?
Nếu kéo dài... không thể! Vốn thông minh,
Ông chững lại, thấy có gì bất ổn
Đúng vào lúc chiếc nhẫn to trên ngón


5
Tuột khỏi tay - chiếc nhẫn vàng khá nặng,
Ông luôn đeo như biểu tượng uy quyền,
Đính kim cương - năm viên to màu trắng.
Đang quay người, định cúi xuống nhặt lên,
Thì bất chợt, ông bàng hoàng đứng lặng:
Chiếc nhẫn to, sáng ấy ngả màu đen,
Không chịu chìm như đáng ra phải thế,
Mà cứ nổi lềnh bềnh, trông rất nhẹ.


6
Một chiếc nhẫn bằng vàng và đá quí
Sao bỗng dưng lại nổi, lạ thế này?
Thât kỳ cục! Ôm đầu, ông chợt nghĩ:
Cuộc đời mình may mắn thế, giờ đây
Đã chuyển hướng, sẽ đến thời cực bĩ,
Hãy sẵn sàng đón tai họa từ nay.
Ông vội vã về nhà, lo bí mật
Giấu của cải rồi chờ điều xấu nhất.


7
Ông không phải chờ lâu, ngay tối đó,
Theo lệnh vua có lính đến khám nhà.
Ông bị trói, bị tra gông vào cổ,
Ông, một người nổi tiếng khắp gần xa,
Thế mà giờ, nhốt trong lồng như chó,
Bị mấy thằng lính nhãi bắt, khiêng ra.
Chưa nói chuyện gia tài ông còn lại
Bị cướp hết trong tiếng kêu kinh hãi.


8
Số là tại do ông giàu nhanh quá,
Quá gặp may chuyện thăng tiến, chức quyền.
Mà trong cung khối gì anh hèn hạ,
Chúng bực mình vì thua kém, vì ghen,
Nên ton hót với đức vua, chẳng lạ,
Thế là từ vận đỏ chuyển thành đen.
Dẫu vẫn biết là đời luôn tráo trở,
Nhưng từ tướng thành tù nhân, thật sợ.


9
Bạn đã gặp cảnh này chưa, xin hỏi,
Tức là oan, bị trù dập, bị lừa?
Tôi dám chắc đã gặp rồi. Khốn nỗi,
Cuộc đời nào không có ít mây mưa?
Còn tôi ư, cứ thật ra mà nói,
Cũng đôi lần nho nhỏ, nghĩa là chưa.
Tức là tôi chưa bao giờ giàu có
Đến cái mức bị đeo gông vào cổ.


10
Chả là tôi, từ lâu tôi đã học
Trong Tinh Hoa Vốn Cổ, ý thế này:
Ai cười nhiều tất nhiên rồi phải khóc,
Ai tích nhiều sẽ có lúc trắng tay.
Và hiểu biết - vừa thôi cho đỡ nhọc.
Người biết dừng đúng lúc, ấy người ngay.
Thành ra tôi, không cái gì thái quá,
Nên cuộc sống khá trơn tru, nhàn nhạ.


11
Tôi hưu non, tuổi chưa đầy năm chục.
Do lười thôi, cả do ghét quan trường.
Được sống riêng một mình, tôi hạnh phúc,
Không bạn bè, không trai gái yêu đương.
Chỉ đọc sách, dịch thơ hay đôi lúc
Lại lấy đàn cò cử điệu du dương.
Nói tóm lại, chỉ làm ba việc đó,
Nên chẳng có lý gì tôi phải khổ.


12
Chứ như ông tể tướng kia, thật tội,
Giàu làm chi để phải khổ thế này,
Để bị giam mười năm trong ngục tối,
Để cuối cùng tay trắng lại trắng tay.
Ông bị đánh, bị nhiều lần bỏ đói,
Chịu bao điều trơ trếu lẫn chua cay.
Giờ trong ngục, nhiều thời gian, chắc chắn
Ông ngẫm nghĩ về trò chơi số phận.


13
Các cụ nói: trong cái may có họa,
          Rằng không ai phải khổ mãi suốt đời.
Trời cũng chẳng cho ai vui sướng quá.
Nên cứ chờ, đừng thất vọng, buông rơi.
Dẫu không phải người Việt Nam, thật lạ,
Cái ông này người Tây Tạng xa xôi,
Đã hiểu đúng, hiểu sâu chân lý ấy,
Nên không buồn, cứ có sao chịu vậy.


14
Ông thầm nghĩ: Chính bàn tay số phận
Đưa mình lên tới tột đỉnh chức quyền.
Nay xuống đáy, vậy cứ chờ, chắc chắn
Sẽ có ngày số phận lại đưa lên.
Nhưng thật sự đến đáy chưa? Kiên nhẫn
Ông cứ chờ, không một phút kêu rên.
Ông chờ gì? Chờ một điều tồi tệ,
Không phải chết, mà cái gì hơn thế.


15
Cái điều ấy, còn khổ hơn cái chết,
Rồi một hôm nó cũng đến. Số là
Bị bỏ đói đã mấy ngày, trời rét,
Ông nằm dài, bụng sôi réo, mắt hoa.
Một gác ngục nhìn mà thương, lấm lét
Đi ra vườn hái mấy cộng rau ma
Ném xuống đất cho ông ăn đỡ đói.
Ông run rẩy cầm lên tay, khốn nỗi


16
Đang định ăn thì một tên lính khác
Đến đánh ông, vứt rau xuống, lấy giày
Dẫm nát bét - một việc làm độc ác -
Ông kia nhìn, rồi bất chợt giơ tay,
Lạy thánh thần cho qua cơn bĩ cực,
Tin cuộc đời sẽ đổi khác từ nay.
Ông vui mừng vì việc này cho thấy
Rằng cái khổ đã cuối cùng chạm đáy.


17
Mấy hôm sau, đúng như ông chờ đợi,
Ông được tha, thậm chí có xe rồng
Chở đức vua và mấy quan cùng tới
Đón ông vào cung điện. Thế là ông
Được minh oan, được giao công vụ mới,
Nhưng bất ngờ, ông nhất quyết nói không.
Ông cảm ơn, và quãng đời còn lại
Ông ở ẩn, sống vô lo, thoải mái.


18
Câu chuyện này, không nói ra cũng biết,
Tôi phịa thôi, chủ yếu để răn mình.
Ai tham tiền, tham làm quan là chết.
Sống ở đời phải tỉnh táo, thông minh.
Never pass the deadline cần thiết.
Không thì rồi hậu quả sẽ rất kinh.
Nhưng deadline lại rất mờ rất nhỏ,
Vậy làm sao để biết, nhìn thấy nó?


19
Đấy là chuyện của từng người, hẳn vậy,
Bản thân tôi, tôi học được đều này
Nhờ Khổng Tử: Đọc Trung Dung sẽ thấy
Rất nhiều điều đáng suy ngẫm, rất hay.
Nên dẫu đời lắm tai ương như vậy,
Tôi, nhờ trời, sống yên ổn xưa nay.
Trong số sách xếp hàng dài trên giá,
Cuốn Tứ Thư tôi đọc nhiều hơn cả.


20
Thế mà tôi không ít khi vô cớ
Sợ biết đâu trót sơ ý để mình
Đi xa quá deadline kia đáng sợ,
Nên mỗi lần vào bồn tắm thông minh,
Tôi cỡi nhẫn, tất nhiên là giấu vợ,
Rồi nhẹ nhàng thả xuống nước lung linh.
Ồ, may quá: chiếc nhẫn chìm, dẫu nó
Chỉ bằng nhôm, nhẹ tênh và rất nhỏ.


21
Thế là hết câu chuyện này triết lý.
Tôi muốn khuyên người đọc một ý này:
Hết mọi thứ trời từ lâu an vị,
Hãy bằng lòng cái mình có hôm nay.
Nhớ thỉnh thoáng cởi nhẫn ra, để ý,
Xem nó chìm hay nổi, họa hay may.
Nếu nó chìm, yên tâm mà sống khỏe.
Còn nếu nổi... ôi lạy trời, không lẽ?...


22
Những vị nào nghèo đến không có nhẫn
Thì tất nhiên không phải thử, e hèm,
Cứ lẳng lặng chờ vận may số phận,
Vì đã nghèo như thế, khó nghèo thêm.
Vận may đến, tôi cũng khuyên cẩn thận,
Biết kịp thời dừng lại, rút thật êm.
Kẻo lại giống ông kia mà mất sạch.
Tôi đã nhắc, sau có gì đừng trách.


Thái Bá Tân
Hà Nội, 17.3.2011

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


 

Cập nhật ( 14/07/2011 )
 
blog comments powered by Disqus