|
PUSHKIN
BÁ TƯỚC NULIN Truyện thơ
Nào, xuất phát, tiếng tù và dục giã, Cánh phường săn áo mũ sẵn sàng, Trời chưa sáng đã ngồi trên lưng ngựa, Bầy chó chờ, sốt ruột sủa vang. Kia, ông chủ đang bước ra, đưa mắt Nhìn xung quanh một lượt rất hài lòng. Ông ưỡn bụng, vung tay, qua nét mặt Tỏ ra mình rất quan trọng. Người ông Mặc chiếc áo sécmen nom rất bảnh, Chiếc dao nhọn cài thắt lưng; bên cạnh Là bình rum; và một chiếc tù và Treo dây đồng ngay trước ngực ông ta. Còn bà vợ thì hẵng đang ngái ngủ, Quàng chiếc khăn mỏng dính, dáng bần thần, Từ cửa sổ, không lấy gì thích thú, Nhìn đám người đang hăm hở đi săn. Nhưng kia, ngựa được người hầu dẫn tới, Nhảy lên yên ngồi chêm chệ, chồng bà Liền bảo vợ: Tôi đi, không phải đợi! Rồi cả đoàn, người và chó đi ra.
Vào những ngày cuối cùng trong tháng Chín (Theo cách nói của văn xuôi thấp hèn) Ở nông thôn thật buồn, mây xám xỉn, Đường ngập đầy tuyết bẩn; ở rừng bên Là tiếng sói đang hú vang... Ấy ấy, Người đi săn lại thầm mong được vậy. Anh ta săn không biết mệt, suốt ngày Phi ngoài đồng, ăn ngủ giữa rừng cây, Rồi uống rượu, rồi nắng mưa, cáu bẩn... Mà tất cả vì cuộc vui hấp dẫn.
Nhưng bà vợ của ông ta thế liệu Chồng đi săn ở lại biết làm gì? Làm gì ư? Xin đừng lo - không thiếu: Chăn đàn gà, muối nấm hoặc nhiều khi Nhắc đầy tớ nấu ăn trưa và tối, Hay kiểm tra hầm rượu hoặc khu vườn. Mắt bà chủ đâu cũng cần - phải nói Nhìn cái gì cũng có việc làm luôn.
Nhưng nhân vật của chúng ta ... (Ừ nhỉ, Tôi lại quên đặt tên họ cho bà. Chồng thì gọi Natasa yêu quí. Còn ta thì đơn giản: Natasa, Hay Natalia Paplôvna cũng được). Vâng, nhân vật chúng ta, xin nói trước Tiếc là không, không biết một chút nào Các việc nhà rất phức tạp. Vì sao? Vì lớn lên nàng được nuôi ăn học Không phải theo như thông lệ nước mình, Mà lại ở một trường tư quí tộc Với một bà kèm cặp rất thông minh Có tên gọi Falbala, người Pháp.
Bên cửa sổ nàng đang ngồi mệt mỏi Đọc tập năm tiểu thuyết Mối tình đầu Của Arman và Eliza, còn gọi Là “Thư từ trong hai họ với nhau”. Tiểu thuyết ấy thuộc dòng văn tình cảm Rất trang nghiêm, đặc biệt rất, rất dài, Đầy giáo huấn, đầy những trang u ám, Tuy chẳng gì là lãng mạn, bi ai...
Nàng lúc đầu còn ngồi yên, cứ thế Đọc từng trang rất chăm chú, dần dần Thành lơ đãng, và cuối cùng lặng lẽ Nhìn ra ngoài cửa sổ, phía rìa sân. Có con chó trêu con dê ngỗ nghịch. Trẻ đứng quanh luôn hò reo vui thích. Còn gần hơn, sát cửa sổ lúc này Dáng buồn rầu, bất lực, đám gà tây Cũng định gáy, cũng giơ cao đôi cánh Như chú gà ướt lông đang đứng cạnh.
Giữa vũng nước ba con vịt đùa nhau. Một bà lão đi qua sân ngước đầu Phơi quần áo vắt ngang qua bờ dậu. Cảnh không vui, thế mà trời lại xấu. Tuyết sắp rơi... hình như thế, bỗng nhiên Có tiếng chuông xe ngựa vang lên.
Ai sống lâu vùng nông thôn hẻo lánh Sẽ có ngay một phát hiện - đó là Không ít khi tiếng xe kêu lanh lảnh Cũng đủ làm xao xuyến trái tim ta. Ôi lạy chúa, ai kia? Ta tự hỏi, Bạn bè ư một thời trẻ lâu rồi? Tim rộn rã một niềm vui khó nói. Ta mừng thầm, nhưng sau đó, than ôi Xe rẽ ngang và tiếng xe lọc cọc Nghe bé dần, rồi lặng im sau dốc.
Natalia Paplôvna lúc ấy Nghe tiếng chuông sung sướng chạy ra liền, Từ ban công nàng nhìn ra và thấy Sau mé rừng, cỗ xe ngựa đi lên Từ phía sông, bên cối xay chậm rãi Đang lắc lư, mỏi mệt vượt qua cầu. A, tới đây! Hình như không! Rẽ trái... Và nàng nhìn như muốn khóc hồi lâu.
Nhưng bất chợt - hoan hô, xe lên dốc! Nào, Phinca, Vaxca nữa, trông này! Kia, cỗ xe đang lăn kia khó nhọc, Ngay bây giờ hãy dẫn nó về đây! Nhanh, nhanh lên, chạy ra mời khách quí Hãy dừng lại để ăn cơm và nghỉ. Nhớ hỏi xem có mệt..." Đám người nhà Chạy ra ngoài. Và nhân vật chúng ta Liền sửa sửa mái tóc bồng tuyệt mĩ, Rồi quàng khăn, rồi đẩy ghế, xô bàn. "Trời, có khách! Nhanh nhanh lên một tí!” Kia cuối cùng, xe được dẫn vào sân. Đi đường xa, cỗ xe đầy bụi bám Yếu ọc ạch, trông bề ngoài bi thảm. Rồi xuống xe, nhằm thẳng hướng vào nhà Là một chàng hơi khập khiễng đi ra. Còn ông lão theo hầu chàng, người Pháp. Không tỏ ra mệt mỏi hoặc ưu phiền Mà còn nói: "Nào, Allons courage!" Kia hai người được dẫn, bước lên hiên.
Trong khi đám người nhà lo chuẩn bị Chỗ nghỉ ngơi đàng hoàng cho khách quí, Thì Picard, lão người Pháp trổ tài Cho mọi người biết rõ lão là ai Trong những dịp thế này; còn chủ lão Đi đường bẩn, đang muốn thay quần áo ... Xin cho tôi được nói một đôi điều Về anh chàng nhân vật trẻ đáng yêu. Người đó chính là Nulin, bá tước, Kẻ vừa qua trong cơn mốt thường ngày Đem nhu nhập của tương lai tiêu trước, Từ những miền xa lạ mới về đây. Giờ chàng tới Pêtrôpôn, lo sẵn Mang đi theo để dự phòng cẩn thận Cả một lô gồm mũ quạt, ống nhòm, Áo trong, ngoài, quần cộc, áo đuôi tôm, Rồi một tá khăn mùi-xoa sặc sỡ, Tất à jour, rồi khuy áo, kim cài, Rồi cuốn sách của Ghizô đáng sợ, Tập tranh dày đả kích chẳng chừa ai; Rồi sách mới của Oantơ Xcốt, Rồi bon mots của Pari, đất mốt, Cùng một vài bài hát Beranger, Vài giai điệu Rossini, Paer... Và vân vân, và vân vân, vô kể!
Cơm dọn xong, xin mời! Bà chủ trẻ Natalia Paplôvna đang chờ. Khi anh chàng bá tước của chúng ta Hé nhẹ cửa bước vào. Nàng đứng dậy Liền hỏi thăm sức khỏe khá ân cần. Bá tước đáp: Không sao! Rồi sau đấy Cả hai người cùng đi tới bàn ăn. Họ ngồi xuống. Chàng đưa tay ẩy nhẹ Bộ đồ ăn về phía nữ chủ nhà, Rồi hắng giọng, thông minh và tinh tế, Chàng bắt đầu chê và diễu nước Nga; Rằng rét vậy mà người ta sống nổi, Rằng chàng nhớ, nhớ Paris quá đỗi. "Còn bên kia, sân khấu hiện thế nào?" "C'est bien mauvais!" ôi buồn sao! Ông Talma thì hoàn toàn nghễnh ngãng. Còn cô Mars thì than ôi đã già, Chỉ Potier, Potier ngoại hạng Là ít nhiều danh tiếng những ngày qua Còn giữ được. Vâng, chỉ ông là một!” "Nhà văn nào bây giờ đang hợp mốt?" "Lamartine và D'Artincourt!" "Ở nước ta các cây bút quê mùa Cũng bắt chước cả hai nhà văn ấy". "Thật thế ư? Ồ, tất nhiên, nếu vậy Thì nước Nga, các bộ óc ngu đần Đã sáng hơn và phát triển dần dần. Mong cho ta không suốt đời tăm tối..." "Giờ thắt lưng bên ấy mặc thế nào?" "Ồ, rất thấp, đến chỗ này... xin lỗi, Xin phép bà cho xem thử ra sao: Được! đăng-ten... thêu ở gần... rất tốt! Mặc như bà đã rất gần với mốt". "Đây chúng tôi vẫn nhận được tại nhà Khá đều đều tờ “Bưu điện Matxcơva". "Thế thì tốt. Bà nghe tôi hát nhé Một vaudeville rất, rất tuyệt..." Và rồi Bá tước hát. "Vâng, vâng, nhưng có lẽ Mời ông dùng bữa cơm nhẹ đi thôi!" "Không, tôi no..." Rồi hai người đứng dậy. Bà chủ vui, vui hơi quá ngày thường. Còn bá tước, quên Pari lộng lẫy, Nghĩ: Lạy trời, nàng sao quá dễ thương! Và cứ thế, thời gian trôi nhanh chóng, Khách thì luôn như xao xuyến trong lòng, Còn bà chủ, khi thì nhìn cháy bỏng, Khi thần thờ như khao khát chờ mong. Loáng một cái - sắp nửa đêm, chán thật. Từ phòng bên nghe rõ đám người hầu Đều đặn ngáy. Nến lụi dần sắp tắt, Gà láng giềng cũng lên tiếng từ lâu. "Thôi tạm biệt!” - bà chủ nhà đứng dậy. - Chúc ngủ ngon!" và lưu luyến cúi chào, Chàng bá tước gần như yêu lúc ấy, Cầm tay bà hôn âu yếm. Rồi sao? Ôi, lạy chúa tha cho bà, nếu được - Bà đã khẽ bóp tay chàng bá tước!
Natalia Paplôvna cởi áo. Parasa đứng cạnh. Cái cô này Thưa các bạn, người hầu nhưng mạnh bạo Và chủ trò rất lắm chuyện xưa nay. Khâu rồi giặt, rồi đưa tin cho chủ, Cô ta xin các loại quần áo cũ; Không ít khi lơi lả với ông nhà Hay hỗn hào mắng lại cả ông ta. Trước bà chủ, không ngại ngần nói dối. Về bá tước giờ cô ta đang nói - Về con người, về công việc, dáng đi... Đúng là không, không bỏ sót cái gì. Có trời biết sao cô ta có thể Vừa kịp nghe đã biết những điều này. Nhưng cuối cùng bà chủ cô nói khẽ: "Thôi đủ rồi! Tôi đã chán! Thôi ngay!" Sai mang áo viền đăng ten và mũ, Nàng cho cô lui ra, rồi đi ngủ.
Trong khi đó thì anh chàng khách quý Được ông kia người Pháp giúp bắt đầu Cởi quần áo rồi lên giường đi nghỉ, Gọi xì-gà, và chỉ một lúc sau Monsier Picard, liền mang đến Một bình to đựng nước, điếu xì gà, Chiếc cốc bạc, cái giá đồng đựng nến, Chiếc đồng hồ báo thức cổ, ngoài ra Mấy chiếc kẹp lò xo dùng kẹp tóc Và một cuốn sách dày chưa kịp rọc.
Chàng bá tước nằm trên giường, mệt mỏi Cầm Oantơ Xcốt đọc lơ là, Vì lòng chàng đang vấn vương bao nỗi Về những điều chàng chứng kiến vừa qua. Đầy xúc động và thèm mong, chàng nghĩ: "Ồ, không lẽ ta đang yêu sao nhỉ? Thì đã sao! Và nếu... nếu lần này Chuyện lại thành, và được... thật là hay! Hình như ta được nàng yêu, cổ vũ..." Chàng nghĩ thế rồi tắt đèn đi ngủ.
Nhưng khốn nỗi, chàng không sao ngủ được, Bị tình yêu và thèm muốn dày vò. Con quỉ dữ không buông chàng bá tước, Gợi trong lòng nhiều ý nghĩ bâng quơ. Rồi nhân vật của chúng ta lúc đó Nằm tưởng tượng thấy trong đầu rất rõ Đôi mắt đen của bà chủ đưa tình, Và dáng người đầy đặn, cặp môi xinh, Và giọng nói rất đàn bà, nhỏ nhẹ. Rất nông thôn là đôi má hồng hồng, Vâng, đẹp nhất là khi người ta khỏe... Và rồi chàng còn nhớ cả eo hông, Nhớ cả đôi bàn chân thon và thẳng, Nhớ rằng vâng, chính xác quả thế này: Nàng lơ đãng mỉm cười rồi im lặng Lúc tiễn chàng, âu yếm bóp vào tay. Thế mà chàng đã ngốc sao lúc đó! Đáng lẽ ra nên ở lại; từ đầu Phải đoán hiểu, tóm luôn cơ hội nọ... Nhưng bây giờ cũng chưa muộn lắm đâu. Cửa phòng nàng chắc hãy còn đang mở. Chàng khoác vội chiếc áo dài sặc sỡ, Trong bóng đêm vấp phải ghế - thế là Anh người hùng bá tước của chúng ta, Như ngày xưa Tacquyn, vua La Mã, Giờ quyết tâm dám coi thường tất cả, Chàng mò sang Lucrece diễm kiều, Mong được nàng ban cho chút tình yêu.
Cũng như thế khi con mèo tinh quái - Một trò chơi của con bé người hầu - Rình bắt chuột, đang bước đi mềm mại, Lúc cuộn tròn chờ đợi, lúc theo sau; Lúc nheo mắt thu lu ngồi đâu đấy, Lúc dướn lên, cái đuôi dài ngoe nguẩy, Rồi nhe nanh, giơ móng nhọn bất ngờ Nhảy ra vồ chú chuột nhỏ ngây thơ. Bị thôi thúc bởi ý đồ tội lỗi, Chàng bá tước một mình trong đêm tối Dò dẫm đi, không dám thở: mỗi lần Nghe tiếng sàn kêu sột soạt dưới chân Lại hoảng hốt run lên. Kia chàng tới Bên cánh cửa mà chàng thầm mong đợi. Chàng đưa tay cầm quả đấm bằng đồng. Cửa hé dần rất, rất khẽ - phía trong Là một ngọn đèn con leo lét cháy Soi mờ mờ một căn phòng lộng lẫy. Nàng nằm kia như đang ngủ lúc này Hay giả vờ như đang ngủ rất say.
Chàng bước vào rồi lui ra, ngần ngại, Rồi bỗng nhiên quì mọp xuống chân nàng. Nàng thì sao? Giờ thì tôi buộc phải Xin các bà rất thanh lịch cao sang Của thủ đô Pêtécbua thử nghĩ, Thử hình dung nàng sợ hãi thế nào, Và thử mách bà chủ tôi yêu quí Gặp cảnh này nên ứng xử ra sao?
Nàng mở mắt, mở to nhìn khiếp đỗi, Trong khi ấy thì chàng kia sôi nổi Tuôn một lô các tình cảm nồng nàn. Một tay chàng còn dám định sờ chăn. Mới nhìn thế, tất nhiên nàng rất hoảng, Nhưng giây sau, bình tĩnh lại, và rồi Với căm giận và lý do chính đáng, Nàng bất ngờ dang tay rộng, và ôi - Tát cho chàng Tácquyn nay một cái! Vâng, một cái thật đau cho nhớ mãi.
Chàng bá tước của chúng ta xấu hổ, Đành nghiến răng mà nuốt nhục thế này. Thật khó đoán gì xẩy ra sau đó. Chàng đang buồn và bối rối - đâu đây Con chó con bỗng sủa vang, điều ấy. Làm cô hầu đang ngủ ngon tỉnh dậy. Nghe cô ta đang bước lại rất gần, Bá tước thầm hết nguyền rủa bản thân, Lại nguyền rủa bà chủ nhà nóng nảy, Rồi vội vã lo tìm đường tháo chạy.
Còn bà chủ cùng cô hầu thế nào, Họ làm gì và ngủ tiếp ra sao - Mời các bạn tự đoán ra điều đó, Xin đừng ai mong chờ tôi nói hộ.
Chàng bá tước của chúng ta hôm sau Dậy, đánh răng, thay áo khá buồn rầu. Cả đến việc tô móng tay phức tạp Chàng cũng chán, và vừa làm vừa ngáp. Mái tóc xoăn không dấp nước chải lì Trên ngực chàng cà-vạt lệch vài li. Tôi không biết chàng nghĩ gì lúc đó. Nhưng mà kia, đầy tớ gọi uống trà. Biết làm sao? Nén bực mình, xấu hổ, Chàng phải đành ngượng ngập đi ra.
Bà chủ trẻ khi tiếp chàng tế nhị Dấu đôi mắt đang diễu cười hàm ý, Rồi day day đôi môi đỏ, bắt đầu Nói hững hờ lấy lệ một vài câu. Ông khách quí ngồi nghe buồn, uể oải, Nhưng rồi quen, rồi đỡ ngượng, thế là Chẳng mấy chốc đã mỉm cười đáp lại. Rồi chưa đầy ba mươi phút trôi qua Chàng lại đã pha trò nghe dễ mến Và suýt yêu một lần nữa... Nhưng kìa, Ngoài phía cửa có tiếng người! Ai đến? "A! Xin chào bà vợ!" "Hãy nhìn kia! Thưa bá tước, đây chồng tôi yêu quí. Đây Nulin, bá tước, ghé thăm nhà..." "Rất hân hạnh được các ông đến nghỉ. Thời tiết giờ sao xấu tệ... Đi qua Tôi nhìn thấy xe các ông lúc nãy Bên lò rèn, thắng xong đang đợi đấy. Natasa, em có biết, bên hồ, Bọn anh lùng một chú thỏ rất to... Vốt-ca đâu? Xin mời ông thử nếm Thứ rượu ngon từ rất xa gửi đến. Ông ở đây dùng bữa với nhà này?" "Không, e rằng tôi phải vội đi ngay". "Kìa, bá tước, tôi mời ông, nếu được... Hãy ở đây thêm đã, vội làm gì? Gia đình tôi rất mừng..." Nhưng bá tước Đang buồn rầu, thất vọng, quyết ra đi. Rồi ông lão Picard làm một cốc Nhằm tăng thêm dũng khí để gói đồ. Rồi đầy tớ bê ra xe khó nhọc Cứ hai người một hòm gỗ khá to. Rồi xe ngựa liền được đưa ngay đến Sát tận cửa để bước lên cho tiện. Ông Picard cũng xong việc, và rồi Xe lên đường... Và câu chuyện của tôi Có thể dừng lại đây, thưa các vị, Nhưng tôi xin được nói thêm một tí.
Khi hai người khách quí mới đi xong, Bà vợ đem mọi chuyện kể với chồng. Ngay lập tức các láng giềng cũng được Báo cho biết chiến công chàng bá tước. Nhưng hỏi ai cùng bà chủ đã cười To, vui vẻ và lâu hơn mọi người? Mời các bạn thử đoán xem. Không biết? Anh chồng ư? Ồ không phải anh chồng. Anh ta giận không để đâu cho hết Và nói rằng chàng bá tước chơi ngông, Rằng chàng láo, rằng trẻ con, rằng ngốc, Rằng anh ta sẽ bắt chàng phải khóc, Rằng sẽ xua chó cắn, sẽ có ngày... Tôi xin mách: cười to hơn lần này Là Liđin, ông láng giềng thân cận, Một địa chủ vừa hăm ba tuổi chăn.
Thưa các bạn, giờ thì ta, đàn ông Có thể nói mà không lo này nọ, Rằng ngày nay vợ chung thuỷ với chồng Là một việc bình thường, và vẫn có!
Thái Bá Tân dịch
|